Hãy nói về quê hương em đang ở

Hãy nói về quê hương em đang ở – Bài làm 1

Mỗi người đều có một nơi để sinh ra, lớn lên, trưởng thành. Nơi đó chính là quê hương. Nơi đó in dấu biết bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ mà có lẽ đi hết cuộc đời cũng không thể nào quên được. Quê hương của các bạn như thế nào nhỉ? Còn quê hương của em rất tuyệt vời.

Có lẽ ai cũng có một tình cảm riêng dành cho quê hương mình, và em cũng vậy. Em yêu tất thảy những thứ thuộc về nó. Quê hương em tuy nghèo, người dân chủ yếu sống bằng nghề làm nông nhưng dường như chưa ai chê trách điều đó. Người ở lại thì thương, người đi xa luôn mong ngóng được trở về lại nơi đây.

Quê hương em có những con đường làng sỏi đá, chưa được bê tông hóa. Mỗi khi có gió nồm về, bụi đất vẫn bay tứ tung. Cảm giác đạp xe đi trên con đường lúc này thật tuyệt vời. Mặc dù bẩn nhưng em được hít hà hương vị của mảnh đất em đang sống. Có nhiều con đường dẫn ra cánh đồng lúa mênh mông, bất tận.

Quê em chủ yếu làm nông nên trồng lúa và hoa màu là chủ yếu. Nhà nào cũng có gần 1 mẫu ruộng, vài sào trồng ngô khoai sắn. Bởi vậy rau cỏ chưa bao giờ phải mua, ai cũng tự túc cho gia đình mình được.

Những người nông dân ở quê em ai cũng chất phác, hiền lành và chăm chỉ. Họ í ới gọi nhau đi làm, gọi nhau trở về khi mặt trời tắt nắng. Khung cảnh quê em mỗi khi trời sáng và trời tối thật đông vui, nhộn nhịp.

Vào mùa có gió thổi, những đứa trẻ con lấm lem hì hục làm diều giữa buổi trưa hè nóng nực để thả. Cánh diều bay cao vút, cùng tiếng sáo vi vi khi có gió thổi. Những đứa trẻ ở quê em đứa nào cũng nhìn ngây ngô, chỉ thích nhìn những thứ bay trên cao như vậy. Có lẽ đó là ước mơ được bay cao sau này.

Mọi người ở quê em ai cũng thân thiện, giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn. Người ta gọi đây là tình làng nghĩa xóm.

Quê em nghèo, vẫn còn nghèo lắm nhưng em vẫn luôn yêu nó. Dù sau này có đi xa em nghĩ mình vẫn giữ được tình yêu này.

Hãy nói về quê hương em đang ở – Bài làm 2

“Quê hương” là hai tiếng gọi thân thương nhất đối với mỗi một con người. Bởi đó là nơi chúng kiến ta sinh ra, lớn lên và trưởng thành. Đối với em cũng vậy, quê hương em thật đẹp và mỗi lần nhắc gọi quê hương em thấy trong lòng trào dâng bao cảm xúc khó tả.

Quê hương em là một làng quê rất trù phú. Những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những bãi ngô, nương dâu xanh tít tắp đến tận chân trời. Con đường làng ngoằn ngoèo, quanh co nhưng vô cùng sạch sẽ vì được làm bằng bê tông. Từ ngày có đường bê tông sạch sẽ, chúng em đi học không còn phải chịu cảnh lầy lội bùn đất như trước kia nữa.

Những ngôi nhà hai tầng mọc lên khang trang làm cho quê hương ngày càng mới mẻ. Bây giờ ở quê em không còn có nhà tranh nữa mà tất cả đều có nhà ngói cả rồi. Vì thế tháng 10 năm ngoái, quê em đã được đón nhận danh hiệu Nông thôn mới.

Tuy rằng cuộc sống đã khấm khá hơn nhưng ở quê em, mọi người vẫn sống với nhau rất chan hòa, tình cảm. Khi bắt đầu một ngày mới, các bác nông dân thường rủ nhau ra đồng. Các chị hàng xén đẩy xe đi chợ, nói chuyện về giá cả hôm nay. Còn chúng em thì í ới gọi nhau đi học, cười đùa và nói chuyện làm cho làng xóm nhỏ trở nên xôn xao và tràn đầy sức sống hơn. Những buổi tối liên hoan văn nghệ, các cụ ông cụ bà cũng hào hứng đi xem rồi tham giad đọc thơ, kể chuyện nữa.

Những cánh diều đủ màu sắc, đủ hình dáng bay lên cao, cao mãi trên triền đê lộng gió có lẽ là hình ảnh mà em thích thú nhất. Hy vọng những ước mơ của chúng em sau này cũng sẽ bay cao, bay xa như thế.

Diện mạo quê hương em đang thay đổi từng ngày và ngày một giàu đẹp hơn. Em rất yêu quê hương của mình. Chính vì thế sau này, dù có đi đâu xa đi nữa thì em vẫn luôn nhớ về quê hương.

Hãy nói về quê hương em đang ở – Bài làm 3

Lệ Thủy, đó chính là tên gọi của quê hương em, một vùng chiêm trũng nằm trên dải đất hẹp ven biển miền Trung, đẹp và trù phú lắm.

Vào vụ Đông Xuân, chim én bay về đây nhiều vô kể, có những thửa ruộng cùng một lúc có đến hàng trăm con én chao liệng trên tấm thảm nhung xanh. Dọc những bờ ruộng, cò trắng đứng thành hàng, im phăng phắc. Nhưng chỉ cần nghe tiếng động nào đó như tiếng khua đuổi cá của dân chài lưới thì những chấm trắng ấy vội bốc mình lên không trung, dang rộng hai cánh, trôi thành từng đàn về tận tít trời xa…      

Đứng ở giữa cánh đồng vào thời điểm lúa đang thì con gái, mới thưởng thức được vẻ đẹp rất nên thơ của cánh đồng. Đẹp nhất là ngắm nhìn những đợt sóng lúa đuổi nhau vội vàng, nhấp nhô lên xuống, giống hệt như một tấm thảm nhung xanh mà ai đó đang tung lên hạ xuống.

Người làng em đi xa, mỗi lần về quê, không ai không dừng lại để ngắm đồng lúa quê mình, để tìm lại ở đây những kỉ niệm của một thời thơ ấu: đẹp, hồn nhiên và ấm áp hương đồng.

Loading...

Hãy nói về quê hương em đang ở – Bài làm 4

Làng Xuân Phương quê em là một làng lớn nằm ven sông Hồng, chạy dài theo con đê sừng sững từ bao đời nay ngăn nước lũ. Để bảo vệ mùa màng. Bây giờ đã là tháng năm, mọi người đang gấp rút chuẩn bị cho mùa gặt. Mới tang tảng sáng, đường làng đã rậm rịch bước chân. Em và mẹ hoà vào dòng người hối hả ra đồng thăm lúa.

Cánh đồng làng em rộng lắm, thẳng cánh cò bay, trông xa như một tấm thảm khổng lồ. Gió sớm nhè nhẹ, cả đồng lúa nhấp nhô gợn sóng. Thỉnh thoảng, một con chim hốt hoảng bay vụt lên cao. Đó là những con chim vì mê mải tìm mồi nên đã phải ngủ qua đêm trong ruộng lúa. Thoang thoảng hương lúa ngọt ngào. Có lẽ ruộng nếp nhà ai chín sớm. Mùi thơm gợi nhớ tới món cốm bà nội em thường làm vào dịp Tết Trung thu.

Bước qua chiếc cầu nhỏ bắc ngang dòng mương, những thửa ruộng đầy lùm như mâm xôi đã nằm trong tầm mắt. Thửa này màu vàng ươm, chờ tay người gặt. Thửa kia vàng nhạt pha chút xanh xanh. Khoảng nửa tháng nữa lúa mới chín rộ…

Mặt trời lên toả ánh nắng rực rỡ, lấp lánh trên những giọt sương đọng trên lá lúa. Suốt mấy tháng ròng, rễ cần cù hút chất màu mỡ trong đất nuôi cây; để giờ đây, những bông lúa uốn câu, nặng trĩu hạt vàng, đem lại niềm vui và hi vọng cho những người nông dân vất vả một nắng hai sương. Em nâng niu nhành lúa trên tay, thấm thìa công lao của cha, của mẹ.

Đây đó trên cánh đồng nhấp nhô nón trắng của các bà, các chị đang lúi húi tháo nước ra để đất ruộng khô, nay mai dễ gặt. Tiếng trò chuyện râm ran biểu lộ niềm vui của mọi người trước một vụ mùa chắc chắn bội thu.

Đã gần trưa, mẹ con em cùng đoàn người trở về làng. Dưới gốc cây đa cổ thụ, dưới bóng mát của những luỹ tre, trâu bò đang nằm nhai lại. Văng vẳng trên cao, tiếng sáo diều vi vu gợi không khí êm ả, thanh bình. Em tin rằng sau vụ lúa này, nhiều ngôi nhà ngói mới sẽ mọc lên, thay thế những mái tranh cũ kĩ. Khung cảnh quê hương em chắc chắn sẽ ngày càng tươi đẹp.

Hãy nói về quê hương em đang ở – Bài làm 5

Mỗi người đều có một nơi để sinh ra, lớn lên, trưởng thành và đi xa thì luôn nhớ về. Nơi đó chính là quê hương. Em cũng có một nơi luôn ở trong trái tim, là mảnh đất này, có ba mẹ, có ông bà, có bạn bè và có cả tuổi thơ tràn đầy những kỉ niệm đáng nhớ nhất. Em yêu quê em, yêu những con người nơi đây đậm nghĩa đậm tình.

Trong suy nghĩ của em thì mỗi một vùng quê đều có một nét riêng đặc trưng không thể lẫn lộn. Con người ở miền quê đó cũng vậy, có tính cách và tình cảm riêng.

Quê hương em có cánh đồng lúa bao la, chạy dài bạt ngàn mà em chưa đi hết. Mẹ bảo đi hết cánh đồng lúa này còn xa lắm nên em chưa dám đi bao giờ. Vào mùa lúa chín màu vàng ươm của lúa khiến cho em có cảm giác như một tấm thảm màu vàng bất tận.  Có những chú trâu cần mẫn gặm cỏ trên những triền đê cao và dài. Nơi đó chúng em có thể nằm im và ngắm bầu trời có mây trôi, ngắm mặt trời lặn mỗi khi mặt trời đổ xuống dãy núi cao cao kia.

Quê em còn nghèo nên những con đường bằng bê tong vẫn còn rất ít, phổ biến nhất vẫn là những con đường bằng đất quanh co. Mùi sỏi đá bốc lên hòa vào gió cứ xông thẳng vào sống mũi khiến em cảm thấy quá than thuộc, dù sau này lớn lên nó cũng không thể xa lạ được.

Mọi người ở quê em ai cũng chăm chỉ làm ăn, quanh năm họ bán mặt cho đất bán lung cho trời để nuôi con nên người. HỌ là những người nông dân chất phác, hiền lành và hiếu khách. Họ luôn quan tâm đến những người xung quanh. Em từng nghe mẹ bảo rằng người dân quê coi trọng tình hàng xóm, chứ không như trên thành phố nhà nào biết nhà đấy. Mẹ bảo bởi vậy mẹ mới thích cuộc sống bình dị ở nông thôn.

Em vẫn thích ngắm nhìn quê em mỗi khi bình mình và khi mặt trời lặn. Vì đây là hai khoảnh khắc đáng nhớ đánh dấu sự bắt đầu một ngày và sắp kết thúc một ngày. Nó khiến cho mỗi người cảm nhận sự thanh bình, không hối hả, chậm rãi và yên tĩnh đến lạ lung.

Có rất nhiều người đi xa vẫn bảo rằng dù có đi đến bất cứ nơi nào thì quê hương vẫn là nơi mong muốn tìm về nhất. Vì nơi đó có gia đình, có ba mẹ, có tuổi thơ. Và em cũng vậy, em luôn thấy yêu quê hương em rất nhiều.

Hãy nói về quê hương em đang ở – Bài làm 6

Em sinh ra và lớn lên ở Thành phố Hồ Chí Minh, thành phố lớn nhất nước, nơi có di tích Cảng Nhà Rồng mà Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước. Thành phố của em nhộn nhịp đông vui bốn mùa. Phố xá có đèn và cửa kính sáng loá, sang trọng. Thành phố có nhiều công viên đẹp như công viên Hoàng Văn Thụ, công viên Tao Đàn, công viên Gia Định… Nhà hàng, trường học, chung cư mọc lên như nấm đế phục vụ cho đời sống của nhân dân. Đặc biệt, thành phố của em có nhiều bệnh viện lớn, bác sĩ giỏi không những chữa bệnh cho nhân dân thành phố mà còn khám chữa bệnh cho nhân dân các tỉnh. Thành phố còn là cái nôi của ngành sản xuất hàng tiêu dùng của cả miền Đông Nam Bộ. Em rất tự hào về thành phô giàu và đẹp của em.

Đánh giá bài viết