Văn mẫu lớp 10

Kể lại một kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy cô

Đề bài: Kể lại một sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy cô – Bài tập làm văn số 2 lớp 10

Bài làm

Kể lại một kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy cô – Trong mỗi chúng ta ai ai cũng sẽ có những kỷ niệm tuổi thơ dù vất vả, dù sung sướng,… nhưng chắc chắn nó cũng sẽ để lại trong lòng mỗi người chúng ta những xúc cảm khó quên nhất đặc biệt bên chính gia đình thương yêu của mình. Tôi cũng vậy, tuổi thơ tôi gắn bó sự nghèo khó và những trò chơi tinh quái bên gia đình thân yêu của chính mình.

Khác với những bạn cùng trang lứa khác thì tôi được sinh ra ở một vùng quê nghèo, và có lẽ chính vì sinh ra ở một gia đình khó khăn lên tôi có được những kỷ niệm đáng nhớ. Ngay từ nhỏ tôi và em trai cũng đã phải tự lo cho chính mình và phụ giúp cho cha mẹ đi làm bằng những việc đó là nấu cơm, quét sân, lau nhà,… Nhớ nhất đó chính là vào trong buổi trưa hè tôi và em trai hai đứa rất thích xem tivi nhưng nhà khó khăn lắm, chẳng có tivi mà xem. Cả xóm tôi lúc đó thì chỉ có mỗi nhà ông Phấn giàu nhất và có được cái tivi màu đen con con. Cứ mỗi tối khi ăn cơm xong lũ trẻ con chúng tôi cùng các bà, các cô lại sang nhà ông Phấn tụ tập và ngồi kín cả khoảng sân nhà ông phấn để xem phim. Các bà, các mẹ thích những chương trình như cải lương còn lũ trẻ con chúng tôi lại thích xem phim hoạt hình. Nhưng vì cả xóm có mỗi một cái tivi lên trong lúc chờ đợi đến chương trình bông hoa nhỏ của chúng tôi thì chúng tôi ngồi nghe chương trình chèo, hát dân ca của các bà. Có lẽ chính vì thế mà trẻ con trong xóm chúng tôi đứa nào cũng hát được vài câu chèo, dân ca khiến xóm trên, làng bên cũng thấy ngạc nhiên.

Xem thêm:  Cách ăn điểm bài văn nghị luận

ke lai mot ki niem sau sac nhat voi gia dinh ban be thay co - Kể lại một kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy cô

Kể lại một kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy cô

Một hôm vào buổi trưa khi cả nhà đã đi ngủ thì tôi và thằng em trai cố gắng mở nhè nhẹ cửa ra để sang nhà ông Phấn xem tivi. Đang loay hoay mở được cánh cửa và mừng thầm bỗng mẹ tôi đã đứng đợi sẵn trong tay cầm cái roi. Thế là anh em tôi ba chân bốn cẳng chạy, mà mẹ chưa kịp đánh roi nào chúng tôi cũng đã òa khóc. Nhưng khi đã nguôi nguôi mẹ tôi lại ôm hai chúng tôi vào lòng và nói “các con nên ngủ trưa, nhà ông Phấn cũng phải ngủ trưa, các con phải biết ý sang xem cùng mọi người vào giờ ông Phấn bật cho cả xóm xem thôi. Chứ ngày nào, giờ nào các con cũng sang thì sao được”. Chúng tôi gật gật đầu và thấy mẹ nói thật đúng. Tôi và em trai cũng tự nhủ với nhau rằng “lớn lên nhất định phải mua cho mẹ một cái tivi thật to, to hơn, nét hơn nhà ông Phấn để chúng tôi có thể xem được những chương trình hay”.

Thấm thoắt chúng tôi cũng đã lớn. Gia đình tôi cũng đã điều kiện hơn, các gia đình trong xóm cũng vậy và nhà nhà ai cũng có riêng cho mình một cái tivi to, thậm chí có nhà còn có 2, 3 chiếc tivi màn hình phẳng cỡ lớn nữa. Mọi người không phải túm năm tụm bày kéo nhau sang nhà ông Phấn xem như trước. Nhưng sao tôi cũng không được sự vui thích như thời con trẻ. Tôi nhớ lắm những đêm sang nhà ông Phấn tranh chỗ ngồi với bọn thằng Tân, cái Minh để ngồi chỗ trước xem cho dễ. Nhớ cả cái lúc đang trưa trốn mẹ đi xem phim mẹ chưa đánh roi nào cũng đã khóc. Trong ngày nay thì làm sao còn được thấy tình cảm xóm làng thân yêu như trước nữa. nó chỉ là những ngôi nhà cao thành và không ai biết đến ai, thật đáng buồn biết bao nhiêu. Và những tình cảm tốt đẹp này nó chỉ còn lắng đọng trong những kỷ niệm của tuổi thơ tôi không bao giờ có thể quên được.

Xem thêm:  Những cảm nhận của em về bài "Thương tiếc nhà văn Nguyên Hồng" của Nguyễn Đăng Mạnh

Tôi rất nhớ những năm tháng tuổi thơ trong gia đình nghèo khó về vật chất nhưng bao nhiêu tình cảm thương yêu của mẹ, của làng xóm sẽ chẳng bao giờ tôi quên.

Minh Nguyệt

Post Comment