Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi

Đề bài: Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi – Bài tập làm văn số 2 lớp 6

Bài làm

Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi – Ai ai trong chúng ta cũng lại luôn luôn có cho mình những kỷ niệm thời thơ ấu. Những kỷ niệm đó dường như cứ mỗi khi nhắc đến ba từ ấy, trái tim em lại thổn thức. Tuổi thơ ấu của em cũng có rất nhiều kỷ niệm đẹp và em nhớ nhất đó chính là những buổi chiều cùng nhóm bạn đi thả diều, ngắm nhìn con diều bay mà cảm thấy thật vui và thích thú biết bao nhiêu.

Làm sao em có thể quên được vào những buổi trưa hè, lũ trẻ trong làng tụ tập lại thả diều thi xem diều của bạn nào mà bay cao hơn. Chúng em nhanh chóng cũng đã lại chạy lấy trớn sao cho những cơn gió nồm nâng cánh diều lên. Ôi! Em cảm thấy mình cũng thật ạnh phúc biết bao khi thấy con diều của mình từ bay lên trên nền trời xanh ngắt của mùa hè. Cánh diều thỉnh thoảng lại cứ chao nghiêng và như đùa giỡn với cơn gió bay qua bay lại.

Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi

Nhìn ngắm cánh diều bay mà em cũng nhận thấy được những đứa bạn trong xóm cùng nhau hò hét tranh đua xem diều của ai bay cao. Tất cả nhộn nhịp và đông vui lắm. Trong xóm có bạn Huệ ở trên thành phố năm nào cũng về quê nghỉ hè và cũng rất thích chơi với chúng em. Nhớ năm ngoái Huệ làm cánh diều giấy mà cũng không biết làm, chúng em dạy mãi bạn ý cũng không thể nào làm được cánh diều cho riêng mình. Và thế là chúng em lại tự làm cho Huệ một cánh diều giấy trắng trên đó cũng có biết bao nhiêu chữ vì nó được lấy từ những cuốn vở đã không dùng nữa. Năm nay Huệ về thì lại khác, Huệ cũng đã tự làm cho mình một cánh diều. Thế rồi cả lũ chúng em tập trung hẹn nhau ra đồng để thả. Khi thả diều thì có bạn diều tốt, bay cao nhất thì bạn đó sung sướng và đắc trí lắm.

Loading...

Ngắm nhìn bầu trời xanh em thấy có một con diều nào đó vươn lên đứng nhất thì mặt nó tức lắm, cánh diều đó dường như cũng lại cố gắng đánh rớt con diều đáng ghét kia. Chiếc diều của thằng Tân mới buồn cười, mặc dù nó đã chạy hụt hơi mà chỉ quay tròn khiến cho cả lũ bọn em cười ầm ầm lên vì thích thú.

Diều của em cũng bay cao lắm nhưng thua diều của bạn Huệ. Bỗng cơn gió ở đâu kéo đến làm tất cả cánh diều của chúng em chao đảo hết. Em bảo Huệ nhanh chóng thu dây diều về kẻo mưa. Cả lũ chúng em vừa kịp thu dây về thì cơn mưa ập đến chạy không sao khỏi ướt được. Trong cơn mưa chúng em hò hét thích thú, đi trêm đường ở cánh đồng là đường đất nhão nhoét nhưng vui lắm. Chúng em vừa đi vừa hát vang bài ca mà không đứa nào thuộc hết, đã thế lại còn hát sai nhịp nữa chứ. Nghĩ lại thời đó thật vui biết bao, chúng em chơi thật vui vẻ, không phải lo nghĩ gì cả. Thế nhưng khi giờ đây em và gia đình chuyển lên thành phố thì em khao khát nhìn thấy cánh diều quê hương lắm. Em nhớ lại và hiểu vì sao bạn Huệ chỉ mong hè đến lại được về quê thả diều cùng chúng em. Không khí vui chơi thanh bình biết bao nhiêu mà nơi thành phố không bao giờ có được.

Bây giờ, em như cảm nhận thấy được tuổi thơ em như còn vang vọng mãi với những cánh diều thuở nào. Không còn được chạy nhày và hát ca bài ca cùng với các bạn trong cơn mưa rào của mùa hạ. Và em tự nhủ đó chính là những kỷ niệm đẹp ở năm tháng tuổi thơ của em.

Minh Nguyệt

Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi
4.9 (98.15%) 54 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • kể về kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi
  • kể về một kỉ niệm hồi ấu thơ làm em nhớ mãi