Nghị luận xã hội về môn Lịch sử

Nghị luận xã hội về môn Lịch sử – Bài làm 1

Bác Hồ từng nói “Dân ta phải biết sử ta/Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”. Quả đúng như vậy lịch sử có vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi người, mỗi thế hệ. Tuy nhiên có một thực tế đang buồn về môn Lịch sử trong các trường học. Cả học sinh và thầy cô giáo đều coi nhẹ bộ môn phụ này, và việc lơ là môn Lịch sử. Đây là điều đáng buồn của giáo dục Việt Nam ngày nay.

Lịch sử là môn học tái hiện lại lịch sử của Việt Nam và cả lịch sử thế giới để học sinh có thể nắm rõ ràng và khái quát nhất cội nguồn dân tộc, quá trình hình thành và phát triển của đất nước, sự hi sinh kiên cường bất khuất, mồ hôi và nước mắt của cha ông ta trong những cuộc kháng chiên. Lịch sử sẽ giúp cho các em học sinh hiểu rõ hơn về những gì mình đang được hưởng thụ bây giờ là do đâu, vì đâu mà có. Không phải tự nhiên, không phải vô tình, đó là cả một quá trình cố gắng không ngừng nghỉ. Đáng nhẽ ra lịch sử phải được học sinh hăng say tìm hiểu, vì mỗi sự kiện lịch sử đều rất thu hút. Nhưng ngược lại, học sinh thờ ơ với môn học này. Trong các kỳ thi Lịch sử khiến các em cảm thấy khó nhằn, không nuốt nổi. Là vì sao?

Trong cơ chế giáo dục, Lịch sử chưa bao giờ được xem là một môn chính như Toán, Văn, Anh. Thậm chí nó còn không bằng những môn như Hóa, Vật lý…Đáng buồn các em xem nhẹ những bài học trong sách giáo khoa, không hứng thú với nó khiến cho việc các em ngày càng hiểu lơ mơ lịch sử Việt Nam.

Môn lịch sử trong các trường học giống như “cái bóng” dật dờ, không được coi trong, hoặc khi nhắc đến thì các em bảo “đó là môn lý thuyết, có gì kiểm tra thì làm phao, học làm gì cho mệt người” .Thật là đáng buồn khi chính các em không hiểu được gốc gác của mình, của đất nước thì mai sau các em sẽ xây dựng đất nước từ đâu, xây dựng như thế nào? Môn học Lịch sử đúc rút rất nhiều bài học kinh nghiệm xương máu quý báu. Nếu không học thì có lẽ chúng ta sẽ dẫm phải vết xe đổ của quá khứ mà không biết. Đơn giản chúng ta không chịu học và tìm tòi lịch sử.

Hơn hết các bậc phụ huynh hiện nay luôn có xu hướng ép buộc và định hướng cho con mình theo học khối A, B, D, còn khối C thì mọi người chỉ chặc lưỡi rằng sau này khó xin việc, học làm gì, toàn nói suông. Chính tư tưởng và áp lực đó là một phần khiến cho bộ môn lịch sử càng ngày càng bị xem nhẹ, thậm chí coi thường.

Lịch sử là một bộ môn lý thuyết, không ai phủ định điều này nhưng chúng ta có biết khi nắm vững lịch sử sẽ có ích lợi gì hay không. Chúng ta sẽ tự hào về quốc gia mình đang sống, sẽ có kiến thức khi người khác hỏi về quá khứ, sẽ hiểu và trân trọng những gì cha ông ta đã gây dựng và hơn hết sẽ có ý thức để trở thành một người công dân tốt hơn. Đây là điều mà không phải ai cũng có thể nhận ra, vì họ đã không xem môn lịch sử là môn học chính.

Bởi vì không coi trọng nên trong các kì thi tốt nghiệp những năm qua, môn Lịch sử luôn là môn gây cản trở, gây khó khăn cho các em. Thậm chí con điểm 0 ở bộ môn này xuất hiện ngày càng nhiều, vì đơn giản các em không chịu học.

Có một điều đáng buồn hơn nữa, rất nhiều bạn thích tìm hiểu lịch sử của các nước khác như Trung Quốc, Hi Lạp, còn lịch sử Việt Nam thì không. Điều này thực sự bất công đối với kiến thức lịch sử nước nhà.

Tại các trường học, phương pháp dạy môn lịch sử còn chưa có tính sáng tạo, theo kiểu rập khuôn, giáo viên đọc và học sinh chép. Lịch sử là môn học thú vị khi cách dạy của giáo viên có sức hút. Các thầy cô giáo có thể tổ chức những giờ học ngoại khóa để các em học sinh đến các di tích lịch sử tìm hiểu nguồn gốc, hiệu quả sẽ rất tốt. Thầy cô giáo phải là những người yêu lịch sử, có cái nhìn mới mẻ về môn Lịch sử để truyền tải các em có chọn lọc, tinh túy nhất.

Bởi vậy Lịch sử đối với cả giáo viên và học sinh cần được nâng cao và đổi mới hơn nữa để tất cả chúng ta cùng có ý thức coi trọng Lịch sử. Để xứng đáng là một người công dân tốt và có ích cho xã hội. Để không phải xấu hổ khi lịch sử nước nhà mà không biết một điều gì.

Nghị luận xã hội về môn Lịch sử – Bài làm 2

Victor Huygo từng nói: “Lịch sử là gì? Đó là tiếng vọng của quá khứ trong tương lai và là ánh phản chiếu của tương lai lên quá khứ.” Lịch sử của một đất nước tái hiện toàn bộ chặng đường phát triển gian nan cũng đầy huy hoàng của cả dân tộc. Và môn lịch sử chính là phương tiện cho việc tìm hiểu lịch sử dân tộc của thế hệ sau đối với quá khứ của chính đất nước mình. Quan trọng là vậy nhưng liệu trong thực tế, môn lịch sử có được đối xử xứng tầm?

Từ cấp tiếu học cho tới bậc đại học, môn Lịch sử không bao giờ thiếu trong chương trình học. Đây là môn học mang lại tri thức cũng như tái hiện lại toàn bộ đất nước từ thời khai thiên lập địa cho tới ngày đất nước toàn vẹn, hai miền thống nhất cùng xây dựng xã hội chủ nghĩa. Không những đề cập tới riêng lịch sử đất nước, môn học này còn đem đến những kiến thức tổng quan về lịch sử thế giới như những trận chiến tranh thế giới cam go hay nguồn gốc hình thành nên chủ nghĩa tư bản. Từ những thông tin bên ngoài đất nước, học sinh có cái nhìn bao quát và toàn diện, xâu chuỗi được các vấn đề liên quan đến hoàn cảnh thế giới tác động tới lịch sử đất nước. Môn Lịch sử giúp cho các thế hệ con em sau này hiểu và biết được, để được nền hòa bình như ngày nay, dân tộc ta đã phải oằn mình lên chống đỡ bao nhiêu cuộc chiến tàn khốc, từ đó thêm yêu và trân trọng nền hòa binh như ngày nay.

Về mặt lý thuyết, môn Lịch sử là môn học lí thú, được học sinh quan tâm và yêu mến, chủ động tìm hiểu. Nhưng trên thực tế, đây lại là môn học khiến đại đa số học sinh lẫn sinh viên ngao ngán và chán học. Sự thờ ơ của học sinh đối với Lịch sử đang ở mức báo động. Hồ Chủ Tịch từng nói: “Dân ta phải biết sử ta/ Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”. Vậy nhưng hầu hết học sinh, sinh viên có hiểu biết rất mơ hồ về lịch sử của chính đất nước mình. Đau đớn hơn, nhiều người có thể đọc vanh vách từng triều đại của Trung Quốc nhưng lại không thể nhớ được chiến thắng đế quốc Nguyên-Mông hung hãn của dân tộc ta diễn ra trong thời nào. Trong một phóng sự ngắn gần đây, khi một số em học sinh được hỏi về Quang Trung đã không ngần ngại khi khẳng định Quang Trung và Nguyễn Huệ là hai anh em, hoặc Hai Bà Trưng gồm Bà Trưng và Bà Triệu. Điều này phản ánh sự hời hợt trong việc học môn Lịch sử ngay cả khi các em vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường.

Có một luật bất thành văn trong các nhà trường: Lịch sử là môn phụ, học để hoàn thiện chương trình học; còn môn chính cần dành nhiều thời gian và công sức là Toán, Lí, Hóa, Văn và Anh. Cũng chính vì vậy, thời lượng cho môn học cũng bị rút ngắn đi và tỷ lệ học sinh yêu thích hay dành thời gian nhất định để nghiên cứu môn học ngày càng giảm. Dù là phân môn chính thức nhưng từ việc học cho tới kiểm tra kiến thức lịch sử vẫn còn rất hình thức. Trông bên ngoài thì có vẻ môn Lịch sử được quan tâm nhưng thực chất như nào thì ai cũng tự hiểu với nhau.

Biểu hiện dễ nhận thấy nhất cũng như đã được ghi nhận về tình trạng học môn Lịch sử chính là kỳ thi Trung học phổ thông quốc gia năm 2016 vừa qua. Theo thông tin thống kế tỷ lệ đăng ký môn thi của học sinh trên địa bàn thành phố Hà Nội mà báo Vnexpress đã đăng tải, “có 51.290 thí sinh đăng ký hai môn Ngữ Văn, Toán; 50.310 thí sinh chọn thi môn Ngoại ngữ; 26.270 em thi Vật lý; 19.830 em đăng ký môn Hoá; 15.720 em thi Địa lý; 6.050 thí sinh chọn môn Sinh; Lịch sử chỉ 4.410 em đăng ký thi. Trước đó, nhiều lãnh đạo trường Trung học phổ thông trên địa bàn Hà Nội cũng cho biết, qua khảo sát học sinh đăng ký môn thi trong kỳ thi Trung học phổ thông quốc gia 2016, có rất ít em lựa chọn môn Lịch sử. Ở Trung học phổ thông Ứng Hoà A có 9 học sinh, Trung học phổ thông Phan Huy Chú (quận Đống Đa) có khoảng 70 em, Trung học phổ thông Ba Vì có 60 trong số 520 học sinh…” Kết quả khảo sát này đã gióng lên hổi chuông báo động đến các ban ngành trong lĩnh vực giáo dục cũng như toàn hệ thống giáo dục của nước ta.

Nhiều nghiên cứu, tọa đàm được thực hiện nhằm cải thiện tình trạng này nhưng đều không có kết quả khả quan. Các cấp, các ban ngành và các nhà sử học cứ tổ chức tọa đàm, còn học sinh thì cứ vẫn thờ ơ. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc học sinh chán học sử. Đầu tiên cần khẳng định, trang sử của dân tộc ta hào hùng và bi tráng không thua kém gì lịch sử nước bạn. Nhưng có một thực tế, những gì được dạy cho học sinh chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Lịch sử có rất nhiều vấn đề về chính trị, xã hội cũng như trong hàng ngàn hàng vạn trận đánh, dân tộc ta không thể 100% thắng trận. Bởi nếu chỉ có thắng trận như trong sách Lịch sử thì sao lại có những hiện thực đau đớn mà văn học phản ánh. Ta chỉ chú tâm vào việc thay đổi phương pháp dạy và học nhưng lại không hề xem lại nội dung phản ánh trên trang sách Lịch sử. Bác Hồ có nói: “Viết để nêu những cái hay, cái tốt của dân tộc ta, của bộ đội ta, của cán bộ ta, của bạn bè ta. Đồng thời viết để phê bình những khuyết điểm của chúng ta, của cán bộ, của nhân dân, của bộ đội. Không nên chỉ viết về cái tốt mà giấu cái xấu. Nhưng phê bình phải đúng đắn, nêu cái hay, cái tốt thì có chừng mực, chớ có phóng đại. Có thế nào, nói thế ấy.” Áp dụng vào việc biên soạn nội dung của môn Lịch sử, liệu chúng ta đã có cái nhìn thẳng thắn và sòng phẳng với lịch sử khi tô lên lịch sử một màu hồng của những chiến thắng? Đọc sách lịch sử từ Sách giáo khoa Lịch sử 6,7… cho tới cuốn Lịch sử Việt Nam đại cương đang được giảng dạy trong các trường đại học, có trang nào viết về dân ta chết bao nhiêu người trong chiến dịch này hay ta từng thất bại trong chiến dịch kia? Bản thân lịch sử vốn đã hay, đã cuốn hút, và bản chất của nó là những điều đã xảy ra, là bài học để hiện tại soi chiếu vào quá khứ. Thay vì đổi mới đủ thứ, cái cần thiết chính là đổi mới nội dung trong trang sách Lịch sử.

Ngoài ra, cũng không thể phủ nhận lối mòn trong giảng dạy môn học này ở trong các trường học. Học sinh chủ yếu chỉ được tiếp xúc với tranh ảnh, slide trình chiếu hay nghe thụ động. Tại sao không thay những tiết học nhàm chán trên lớp về cách mạng tháng Tám bằng một buổi đi thực tế tại bảo tàng Hồ Chí Minh – nơi lưu giữ những từ liệu, tài liệu sống động hơn rất nhiều?. Lối học thụ động cũng là nguyên nhân gây nên sự chán chường trong học Sử đối với học sinh, sinh viên. Tiết học nào cũng ngồi nghe cô giảng sẽ không thể hứng thú bằng việc để người học tự nghiên cứu ở nhà, sau đó lên lớp tiến hành thuyết trình, thảo luận cũng như phản biện các quan điểm khác nhau của từng nhóm.

Quan niệm chỉ tập trung vào môn thi chuyển cấp, thi đại học, những môn khác không cần quan tâm cũng nên xóa bỏ. Mỗi môn học mang đến một kiến thức riêng, đặc thù, giúp cho hệ thống tri thức của mỗi người được toàn diện. Vậy nên số tiết học môn Lịch sử trong phân phối chương trình cần có sự phân chia đồng đều với các môn khác để giáo viên có thể có thêm những hoạt động ngoài giờ lên lớp cho học sinh, tăng hứng thú giảng dạy cũng như học tập.

Bản thân em cũng như các bạn khác đang là học sinh trên ghế nhà trường tự nhận thấy mình chưa hoàn toàn tập trung và có cách nhìn nhận đúng đắn về môn học. Em tự thấy mình cần siêng năng và chủ động hơn trong việc tìm hiểu lịch sử đất nước. Đó không chỉ là nhiệm vụ của học sinh mà còn là quyền, nghĩa vụ và trách nhiệm của một công dân đối với đất nước, đối với sự hy sinh của cha ông. Học thật tốt môn lịch sử cũng chính là sự thể hiện niềm tự hào dân tộc, trân trọng cống hiến của người đi trước và có được những bài học cho việc xây dựng đất nước trong tương lai.

Nghị luận xã hội về môn Lịch sử – Bài làm 3

Trong xã hội hiện đại con người cần phải có những kiến thức về khoa học đời sống, những môn cần thiết để có thể hòa nhập với thế giới như ngoại ngữ, công nghệ… còn những môn khoa học mang tính chất hoài niệm, để tìm hiểu về nguồn gốc, ông bà, tổ tiên ta ngày xưa dường như đang bị xem nhẹ đi rất nhiều. Khiến cho việc học môn Lịch sử dần dần không được ưa chuộng nữa,

Trong thực tế cuộc sống thì ngay từ khi còn nhỏ học tiểu học mỗi chúng ta đều được học lịch sử. Chúng ta học lịch sử thông qua những câu chuyện truyền thuyết, cổ tích, truyện dân gian. Rồi lớn hơn là những câu chuyện về thời kỳ dựng nước và giữ nước của các Vua Hùng. Môn lịch sử luôn được nhà trường và bộ giáo dục coi trọng đưa vào chương trình học của các em rất sớm.

Môn lịch sử cũng là môn học có thể cho các em nhiều kiến thức bổ ích, giúp các em có cái nhìn bao quát, toàn diện hơn về xã hội đất nước mình từ xưa tới nay. Để các em có thể tự tin khi đi ra nước ngoài sánh vai cùng các nước khác nhưng vẫn tự hào về giá trị truyền thống của dân tộc mình.

Đúng như câu nói của Bác Hồ đã viết để dặn dò các bạn học sinh rằng:

“Dân ta phải biết sử  ta

Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”

Điều này cho thấy ngay từ xa xưa Bác Hồ đã nhận thấy sự quan trọng của việc học lịch sử dân tộc trong giáo dục con người, lớp trẻ thời hiện đại.

Tuy nhiên, trong vài chục năm gần đây dường như việc học lịch sử đang dần bị xem nhẹ trong thế hệ trẻ. Bởi khi đất nước ta bước vào giai đoạn công nghiệp hóa hiện đại hóa, thì ai ai cũng muốn mình có điều kiện hội nhập, tìm được những công việc làm phù hợp với mức thu nhập cao.

Chính vì vậy, những ngành kinh tế được ưa chuộng hơn, những ngành xã hội như Văn Sử Đại bị giảm sút giá trị của mình. Đặc biệt là môn lịch sử, bởi các em sợ học giỏi môn này thì cũng không kiếm được việc làm tốt, mức thu nhập cũng không nhiều cho công sức công hiến của mình.

Bên cạnh đó, do cách truyền đạt môn lịch sử trong nhà trường Việt Nam còn khá cứng nhắc khiến cho các em học sinh cảm thấy môn này khô khan, khó nhớ những diễn biến sự kiện. Chính vì vậy, làm cho các em không cảm thấy môn học thật sự hấp dẫn, không có hứng thú theo đuổi ngành học này.

Nhiều bạn học sinh nước ta có thể thuộc rất nhiều điển tích, nhân vật lịch sử của đất nước Trung Quốc, nhưng lại không nhớ được tên các vị vua của nước mình.

Sự thật thì cũng không thể trách các em học sinh, các bạn trẻ vô tâm được vì trong thực tế nền văn hóa, phim ảnh Trung Quốc họ đầu tư rất nhiều tâm huyết, kinh phí để sản xuất ra những bộ phim lịch sử, phim dã sử vô cùng hấp dẫn khiến người xem thu hút và nhớ lâu.

Còn Việt Nam chúng ta tuy trong lịch sử chúng ta có rất nhiều anh hùng, nhiều chiến công hiển hách trong việc dựng nước và giữ nước nhưng do chúng ta chưa thể đầu tư để sản xuất nhiều phim ảnh hay cho người xem, bạn đọc hiểu được lịch sử của nước nhà, nên các bạn chỉ biết tới lịch sử Trung Quốc mà thôi.

Trong việc giảng dạy môn lịch sử trên lớp, việc dạy theo lối mòn đọc chép, khiến cho các bạn học sinh không hấp thu được những cái hay cái đẹp, tinh hoa văn hóa của dân tộc mình, mà chỉ lắng nghe một cách thụ động miễn cưỡng khiến các bạn cảm thấy không hấp dẫn. Môn lịch sử là môn học dài, khó nhớ khiến cho các bạn học sinh càng ngại học lịch sử hơn nữa.

Trong kỳ thi trung học phổ thông quốc gia, có những cụm thi mà số lượng thí sinh đăng ký thi môn lịch sử chỉ có duy nhất một em. Điều này thật đáng buồn cho thực trạng dạy và học môn lịch sử.

Một môn học cao quý, có giá trị đặc biệt với sự phát triển của đất nước dân tộc nhưng lại bị thế hệ trẻ, bị các bạn học sinh lãng quên, không tha thiết học tới vậy thì chua xót biết bao.

Nhiều phụ huynh học sinh cũng khuyên con em mình nên tập trung vào những môn thi về mảng khoa học tự nhiên, những môn ngoại ngữ còn mấy môn xã hội như lịch sử thì không cần phải đầu tư nhiều bởi có ít ngành học, lại khó tìm kiếm cơ hội việc làm.

Chính vì vậy các bạn học sinh có tâm lý chỉ học cho qua là được không muốn đi sâu tìm tòi khám phá môn lịch sử, tạo tâm lý học trước quên sau học vẹt là chính.

Là một học sinh còn đang ngồi trên ghế nhà trường các bạn nên biết cách bảo vệ lại giá trị truyền thống của cha ông. Giữ gìn và học tập tốt môn lịch sử để thấy được những truyền thống hào hùng, tốt đẹp của ông cha ta ngày xưa.

Loading...

Để hiểu được rằng để có một đất nước giàu mạnh xinh đẹp như ngày hôm nay chúng ta phải biết ơn những lớp người đi trước họ đã hy sinh thân mình để bảo vệ đất nước dân tộc mình.

Nghị luận xã hội về môn Lịch sử – Bài làm 4

“Lịch sử là một thành phần mà thiếu nó thì không một ý thức dân tộc nào đứng vững được”, phải chăng vì thế mà “Hội thảo thực trạng dạy và học lịch sử…” vừa rồi đã thu hút sự chú ý của dư luận. Ngày 28/3/2008 hàng loạt tờ báo đưa tin về dự thảo này, báo động về điểm thi môn lịch sử.

Thực ra thì tiếng chuông cảnh báo không phải chỉ mới có hôm nay mà đã gióng lên từ rất lâu, song như một diễn giả đã phát biểu, nó đã rơi vào sự “im lặng đáng sợ” và “tất cả đều rơi vào quên lãng để đến hôm nay lại trở về điểm xuất phát”. Điểm xuất phát ấy, thật ra, đã được đặt ra từ mấy thập kỉ qua, đặc biệt là từ khi “Đổi mới”, đổi mới tư duy, trong đó có tư duy về lịch sử. Chuyện học sinh chán học sử cũng đã được nêu lên từ lâu, thể hiện rõ trong điểm thi môn này. Gần đây nhất, năm 2006 trong 4622 thí sinh thi vào Đại học Sư phạm Hà Nội, 655 thí sinh bị điểm “không” môn sử (chiếm 15%) và chỉ có 6 thí sinh đạt điểm 8 trở lên. Nếu tính gộp cả bốn trường đại học, trong đó có ba là sư phạm, nghĩa là trường đào tạo ra những người thầv dạy lịch sử, thì 58,5% thí sinh có điểm lịch sử từ 1 trở xuống. Thế rồi, năm 2007, có 150.234 thí sinh bị điểm từ 0 đến 4,5 điểm, chiếm tì lệ tới 95,74% tổng số thí sinh khối C, số bị điểm 0 gần 6000!

Đã có nhiều phân tích sâu sắc trong hội thảo mà các báo đã đưa, trong đó, sự phê phán tập trung vào Bộ GD-ĐT. Chuyện ấy không oán tí nào. Song, nếu chỉ đổ hoàn toàn cho Bộ GD-ĐT thì liệu có thể giả quyết tận gốc vấn đề học sinh không thích học môn lịch sử không? Sách giáo khoa lịch sử có nhiều vấn đề, điều ấy Bộ GD-ĐT phải chịu trách nhiệm, thế còn những công trình nghiên cứu lịch sử chất lượng kém thì do ai chịu trách nhiệm? Chất lượng của công trình nghiên cứu lịch sử đã được xuất bản là điểm tựa để đảm bảo tính chính xác khoa học của sách giáo khoa lịch sử. Khi chất lượng ấy có vấn đề thì trách nhiệm thuộc về ai? Ai chỉ đạo xây dựng những công trình đó, trình độ khoa học và bản lĩnh của nhà sử học có ảnh hưởng gì đến chất lượng công trình lịch sử nước nhà hay không?

Chỉ xin nêu một vấn đề về tính trung thực lịch sử của những công trình nghiên cứu lịch sử đã được xuất bản và là điểm tựa của việc hình thành những sách giáo khoa sử. Một khi mà tính trung thực lịch sử của một số công trình đã đến với đông đảo công chúng chưa cao, điều mà phần lớn những nhà sử học có nhân cách đều biết, song cho đến nay, dường như vấn đề này vẫn chưa được đặt ra một cách sòng phẳng, nghiêm túc và minh bạch. Liệu rồi điều này có rơi vào “sự im lặng đáng sợ” hay không, vì xét cho kĩ, vấn đề nói trên với thực trạng dạy sử và học sử không thể tách rời nhau. Đương nhiên trong từng giai đoạn lịch sử cụ thể, tính chân lí lịch sử sẽ phải được công bố như thế nào còn tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố, song dù chưa công bố thì rồi tính chính xác khoa học của lịch sử sớm muộn gì cũng phải thể hiện ra. Vì vậy cùng với việc nâng cao chất lượng sách giáo khoa lịch sử, nâng cao trình độ dạy sử của người thầy và ý thức đối với việc học sử của học trò nhằm bồi dưỡng tình cảm yêu nước và tinh thần dân tộc cho thế hệ trẻ, phải đặt ra vấn đề chất lượng khoa học của các công trình nghiên cứu lịch sử mà ở đó, tính trung thực của tác giả công trình nhằm làm sáng tỏ chân lí lịch sử là điều có ý nghĩa rất quyết định, Ở đây, trình độ chuyên sâu và bản lĩnh của nhà sử học là điều mà xã hội trông chờ.

Phải chăng, không thể đặt bộ môn lịch sử riêng rẽ trong hệ thống kiến thức khoa học mà thế hệ trẻ cần được giáo dục, và hệ thống ấy nằm trong nền văn hoá dân tộc. Chỉ khi chúng ta suy ngẫm và hiểu ra được những gì đã hun đúc nên văn hoá Việt Nam, hình thành cốt cách con người Việt Nam, chúng ta mới hiểu rõ bộ môn khoa học lịch sử giữ một vị trí quyết định như thế nào trong nền văn hoá ấy. Bởi lẽ, văn hoá không phải là một hệ thống đóng kín những giá trị loại biệt mà là một tổng hợp đang phát triển của các thành tựu vật chất và tinh thần của một dân tộc. Văn hoá là một cấu trúc có bề sâu. Cuộc sống xã hội được phản chiếu ở bề mặt. Dưới bề mặt đó, văn hoá được phân chia theo những tầng khác nhau, thường tiềm ẩn và vô thức. Ở độ sâu này, ta thấy có một sự sắp xếp của các quy tắc văn hoá điều chỉnh bề mặt ở bên trên. Nói đến “sức mạnh văn hoá”, chính là nói đến sự tiềm ẩn và vô thức này nằm chìm trong đời sống của dân tộc. Chính cái đó làm nên ý thức dân tộc, tạo ra sức mạnh Việt Nam, ý thức và sức mạnh làm cho đất nước này, dân tộc này tồn tại và phát triển. Và, lịch sử là một thành phần mà thiếu nó thì không một ý thức dân tộc nào đứng vững được. Không có ý thức đó thì không thể có một nền văn hoá dân tộc và cũng chẳng thể nào xây dựng được một xã hội Việt Nam hiện đại và văn minh.

Dòng chảy lịch sử là bất tận, nó tạo nên sức mạnh bất diệt của một dân tộc. Thế hệ trẻ Việt Nam phải được hiểu kĩ về dòng chảy bất tận đó, phải được tắm mình vào trong dòng chảy bất tận đó để tự hào về ông cha mình đã bao đời kiên cường, bất khuất dựng nước và giữ nước để trao lại cho thế hệ hôm nay giữ gìn và phát triển. Không có niềm tự hào về dân tộc, tự hào về nền văn hoá dân tộc sẽ không thể vững tin mà đến với thế giới. Ớ giai đoạn quá trình phát triển và hội nhập đi vào chiều sâu, càng phải nâng cao sự hiểu biết của thế hệ trẻ về lịch sử, hiểu rõ về ông cha mình, thấy ra được chỗ mạnh và chỗ yếu của dân tộc mình.

Trên ý nghĩa đó, việc dạy và học lịch sử, những công trình khoa học lịch sử chất lượng cao có tác động lớn đến việc đào tạo con người, con người Việt Nam hôm nay đang phải đối diện với những thách thức chưa từng có.

Quả thật, “môn lịch sử giữ vai trò quan trọng bậc nhất trong giáo dục chủ nghĩa yêu nước, các giá trị truyền thống và cách mạng, góp phần xây dựng nhân cách, bản lĩnh con người, giữ gìn bản sắc dân tộc”, như thư Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi hội thảo nói trên.

Nghị luận xã hội về môn Lịch sử – Bài làm 5

Môn lịch sử là môn học vô cùng quan trọng đối với bất kỳ một người dân nước nào. Bởi đúng như Bác Hồ đã từng nói rằng “Dân ta phải biết sử ta. Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”. Lịch sử là nguồn gốc của một đất nước, việc hiểu biết về lịch sử của dân tộc làm cho mỗi công dân thêm yêu quê hương đất nước, hiểu rõ hơn về những giá trị nhân văn, lịch sử của dân tộc mình.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay đang có hiện tượng coi nhẹ việc học của môn lịch sử. Bởi đối với nhiều người trong xã hội, đối với học sinh thời hiện đại thì môn lịch sử không giúp ích cho họ trong quá trình công nghiệp hóa hiện đại hóa.

Họ cần học những môn kinh tế, có thể kiếm được công việc dễ dàng với mức lương hấp dẫn mang lại nhiều lợi ích kinh tế hơn là những môn lịch sử, địa lý, tìm hiểu về nguồn gốc của dân tộc. Điều này quả là đáng buồn cho nền lịch sử Việt Nam

Nước chúng ta là một đất nước có bề dày lịch sử khá lâu dài, hình thành qua 4000 năm dựng nước với giữ nước. Trải qua rất nhiều chế độ xã hội khác nhau từ thời đồ đồng đồ đá, cho tới thời kỳ các vị vua chúa phong kiến, để đi tới chế độ xã hội chủ nghĩa ngày hôm nay.

Đất nước ta đã trải qua vô vàn thăng trầm trong lịch sử đổ rất nhiều xương thịt của thế hệ cha ông để tạo ra một nước Việt Nam phát triển bền vững như ngày hôm nay. Đó là một lịch sử đáng tự hào biết mấy.

Nguyên nhân dẫn tới việc học sinh hôm nay xem thường môn lịch sử là do cơ chế của nền giáo dục nước ta. Chúng ta không xem lịch sử quan trọng nhưng những môn, Toán, Văn hay Ngoại ngữ, Công nghệ thông tin…mà chỉ xem nó là một môn học phụ, nên trong quá trình hình thành giáo trình môn lịch sử. Chúng ta đã ôm đồm quá nhiều chữ nghĩa thức khiến cho các em khi học khó nhập tâm, hiểu lơ mơ về các thời kỳ lịch sử.

Nhiều em khi đi thi đường lên đỉnh Olympia một chương trình tìm kiếm nhân tài để đi du học dành học sinh Trung học phổ thông nhưng lại nhầm những mốc lịch sử quan trọng của nước ta , không biết ngày nào là ngày cách mạng tháng 8 thành công, khai sinh ra nước Việt Nam, thì thật là đáng buồn biết bao.

Nhiều khi môn lịch sử còn bị lãng quên hoàn toàn, bằng chứng là có những năm đi đại học nhưng chọn môn thi tốt nghiệp phổ thông trung học tùy thích. Thì có những cụm trường chỉ có duy nhất một em học sinh đăng ký tham gia thi môn lịch sử. Thật đáng buồn biết bao.

Có những thời điểm khi quốc hội nước Việt Nam họp thường niên. Bộ giáo dục đã nêu ra ý tưởng là sẽ tích hợp môn lịch sử với môn giáo dục công dân và môn giáo dục về tổ quốc lại với nhau. Khiến cho tình trạng khai tử môn thi lịch sử càng trở nên trầm trọng.

Tuy nhiên, trước nhiều nguồn dư luận phản đối ý kiến này,cho nên Bộ giáo dục của nước ta cũng đã xem xét lại và loại bỏ ý tưởng này.

Một trong những nguyên nhân khác dẫn tới việc môn lịch sử bị xã hội lãng quên là do xu hướng của các bậc phụ huynh thường muốn con em mình học những ngành nghề kinh tế, dễ xin việc, dễ kiếm tiền như khối A, B,D còn những người chọn khối thi xã hội như Văn, Sử, Đia ( Khối C) thường nghèo, khó xin việc. Có những giáo sư lịch sử tên tuổi lẫy lừng, làm giảng viên đại học nhưng lương cũng chỉ ba cọc ba đồng, và ông phải sống trong một căn hộ tập thể có 8m2.

Hình ảnh người giáo sư già cả đời cống hiến cho những công trình nghiên cứu lịch sử ngày ngày đạp chiếc xe đạp cà tàng và ở trong một ngôi nhà chật hẹp một mình ăn cơm xung quanh thì chất hàng ngàn cuốn sách lịch sử khiến cho nhiều người không khỏi xúc động. Chính vì vậy, nhiều người phụ huynh không muốn con mình đi theo ngành lịch sử cũng là điều vô cùng dễ hiểu.

Lịch sử là một môn học không kiếm ra nhiều tiền đúng như vậy, nhưng nó là một môn học cần thế đối với bất kỳ ai sống trong xã hội này. Bởi đã là người công dân thì cần phải biết lịch sử của dân tộc mình, để hiểu được nguồn cội, để khi các bạn có dịp đi ra nước ngoài có thể giới thiệu về truyền thống, sự hình thành của dân tộc mình như thế nào.

Là một người con của dân tộc, mà không nắm được gốc rễ của tổ quốc, không nắm được sự hình thành phát triển của đất nước mình thì thật buồn biết bao.

Trong những kỳ thi đại học, tốt nghiệp phổ thông rất nhiều bạn học sinh bị điểm liệt (0 điểm) dành cho bộ môn lịch sử, trong đó có những câu hỏi vô cùng dễ nhưng các bạn cũng không nắm được thì còn gì buồn hơn.

Trong khi đó, khi hỏi đến lịch sử của Trung Hoa thì hầu như các bạn đều nắm được các triều đại từ Tần Thủy Hoàng, Khang Hy, Ung Chính, …Các bạn đều biết hết. Lý do là vì sao? Do sự xâm nhập văn hóa thông qua phim ảnh, những bộ phim lịch sử, dã sử của Trung Quốc làm vô cùng hay hấp dẫn người xem thông qua đó các bạn nhớ được lịch sử của nước bạn. Nhưng lịch sử nước mình thì không nắm được.

Để khắc phục tình trạng này chúng ta cần phải thay đổi cách dạy và học môn lịch sử tạo ra nhiều hấp dẫn cho học sinh khi học lịch sử, những buổi tham quan di tích lịch sử. Những buổi trao đổi về các triều đại trong thời kỳ phong kiến, kể về những tích gắn liền với những nhân vật lịch sử lẫy lừng để các bạn dễ hiểu dễ nhớ. Sản xuất nhiều bộ phim hay hơn về đề tài lịch sử của nước ta.

Môn lịch sử luôn là môn học vô cùng quan trọng, Bộ giáo dục cũng không nên xem nhẹ cần phải tạo điều kiện cho học sinh được tiếp cận và tìm hiểu nhiều hơn nữa về lịch sử.

Nghị luận xã hội về môn Lịch sử – Bài làm 6

Lịch sử có vai trò vô cùng quan trọng trong hệ thống giáo dục của bất kỳ quốc gia nào, không chỉ riêng Việt Nam. Tuy nhiên trong những năm gần đây, việc học và thi lịch sử luôn trong tình trạng báo động, là vấn đề mà ngành Giáo dục đặc biệt quan tâm.
Mới đây nhất, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã công bố chính thức các môn thi tốt nghiệp THPT 2014 với 4 môn thi (2 bắt buộc và 2 tự chọn). Thí sinh thi 2 môn bắt buộc là Toán, Văn và 2 môn tự chọn trong số các môn Vật lí, Hóa học, Sinh học, Địa lí, Lịch sử và Ngoại ngữ. Qua khảo sát ở một số trường THPT trên địa bàn thành phố Hà Nội, cho chúng ta kết quả rất đáng quan ngại. Cụ thể: Trường THPT Lương Thế Vinh (0% chọn lịch sử); Trường THPT Cầu Giấy (1.7%); Trường THPT Hồ Tùng Mậu (chỉ có 1 em chọn lịch sử)… Và đây cũng là bức tranh chung u ám của nhiều trường trên toàn quốc.

Trong hệ thống giáo dục của bất cứ quốc gia nào, lịch sử luôn là môn học bắt buộc và có vai trò quan trọng hình thành nhân cách, tư tưởng và tinh thần của mỗi người. Học lịch sử là để học tinh thần yêu nước. Tuy nhiên, với vai trò vô cùng quan trọng như vậy tại sao học sinh ngày nay lại có thể “thờ ơ, lạnh nhạt” với môn học này, có thể xem xét ở một số góc độ sau:
– Nguyên nhân từ bản thân môn học
Trong các trường trung học thì việc học sinh không “thiết tha” với các môn học xã hội đã diễn ra từ lâu. Nguyên nhân mà các môn học này rơi vào tình trạng này năm ngay ở bản chất của nó. Khoa học xã hội phát triển từ lâu đời, thành quả của nó không thể hiện hữu ngay lập tức mà nó cần quá trình dài để phát triển và chứng minh. Người ta không nhận thức được vai trò và ý nghĩa của các môn học này, do đó thường không chọn lựa nó trong chương trình học.
Dễ thấy một điều rằng học và thi các môn tự nhiên khả năng được điểm cao hơn các môn xã hội nói chung, lịch sử nói riêng. Ngoài ra thì các môn xã hội khi thi đại học ít có cơ hôi chọn trường, chọn ngành hơn. Do đó sẽ ít học sinh chọn môn học này
– Định hướng xã hội về giá trị
Việc định hướng giá trị trong xã hội (vật chất hay tinh thần) ảnh hưởng đến sự lựa chọn môn học của học sinh.
Cùng với nó là sự lên ngôi của các ngành kinh tế, kỹ thuật và công nghệ ở bậc đại học trong những năm qua góp phần làm hạ thấp vai trò của môn lịch sử nói riêng và các môn khoa học xã hội và nhân văn nói chung. Ngày càng ít học sinh có năng lực đam mê hoặc có mong muốn theo học môn lịch sử.
– Chương trình học lịch sử hiện nay
Nội dung lịch sử hiện nay còn khô khan, khó tiếp thu. Nội dung của lịch sử thiếu sự cập nhật và thiếu thực tiễn khiến người học có tâm lý chán nản. Người học ngại học, không dám học, thường kết quả kiểm tra kém.
Cần phải khẳng định rằng học lịch sử không để thỏa mãn kiến thức. Học môn học này cần tiếp nối các vấn đề, lối tư duy của lịch sử để phục vụ trong thời đại hiện nay.
– Phương pháp dạy chưa hợp lý
Các bộ môn xã hội hiện nay vẫn thường giảng dạy với phương pháp cũ: “thầy đọc trò ghi, học thuộc lòng” khiến người học không hứng thú học. Cốt yếu là cái tinh thần của sự kiện lịch sử thì chưa truyền thụ được cho học sinh. Điều nghịch lý là bắt học sinh nhớ từng ngày tháng, thuộc lòng; mà đôi khi học sinh lại không cần biết sự kiện đó có ý nghĩa ra sao, tại sao lại xuất hiện? Dạy lịch sử không phải để nhớ sự kiện, biết sự kiện quan trọng là “tư duy lịch sử”. Ví như trong một hoàn cảnh lịch sử đó thì có ý nghĩa gì, dẫn đến sự kiện gì tiếp theo. Điều quan trọng hơn nữa là học lịch sử giải quyết các vấn đề trong tương lại (các bài học của lịch sử).
Đừng xem lịch sử là môn phụ!
Trong nhiều năm nay, môn lịch sử luôn bị coi là môn phụ, là môn thi của những người không học được khối A, B, D và là môn của những người học “thuộc lòng”. Trong chương trình học thì số tiết cũng ít hơn các môn học khác, dẫn đến tâm lý dạy và học đối phó, học nhồi nhét trước kỳ thi
Chúng ta xem xét một số nền giáo dục tiên tiến trên thế giới, không ở đâu xa như Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản…Đó là những nền giáo dục biết coi trọng môn lịch sử thể hiện qua việc sản xuất và xuất khẩu được nhiều bộ phim lịch sử của nước mình. Có được điều đó xuất phát từ việc nhà nước, xã hội và nhà trường nhận thức đúng đắn về tầm quan trọng của giáo dục lịch sử dân tộc.
Một quốc gia hùng mạnh không chỉ ở nền kinh tế phát triển, quân sự tiến tiến mà nó còn ở truyền thống của dân tộc đó (bề dày lịch sử). Đất nước ta đã có 4000 năm lịch sử, với một quá khứ hào hùng. Từ chiến thắng Bạch Đằng, Đống Đa, đến Điện Biên Phủ (Chống Pháp), rồi chiến thắng Điện Biên Phủ trên không (Chống Mỹ)… Với một bề dày lịch sử như vậy, việc giáo dục những truyền thống, giá trị đẹp của dân tộc Việt đến thế hệ mai sau là nhiệm vụ rất quan trọng
Có rất nhiều ý kiến nhằm đưa lịch sử vào trong lòng các thế hệ trẻ hiện nay: Đổi mới phương pháp dạy và học, thay đổi chương trình học, nâng cao nhận thức xã hội về lịch sử… Tuy nhiên, việc thực hiện và hiệu quả của nó vẫn là dấu hỏi lớn. Đây vẫn là bài toán khó cho ngành giáo dục hiên nay, cần có sự chung tay giúp sức của toàn xã hội. Không phải một sớm một chiều mà có lấy lại sự hứng thú của người học đối với môn lịch sử. Chúng ta vẫn phải chờ đợi lời giải đáp của ngành giáo dục của Việt Nam.

Đánh giá bài viết

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...