Văn mẫu lớp 11

Người xưa có câu: “Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều”. Anh chị hãy nói rõ ý kiến của mình về quan niệm trên

Đề bài: Người xưa có câu: “Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều”. Anh chị hãy nói rõ ý kiến của mình về quan niệm trên – Bài tập làm văn số 5 lớp 11

Bài làm

Người xưa có câu: “Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều”. Anh chị hãy nói rõ ý kiến của mình về quan niệm trên – Quan niệm của ông cha ta ngày xưa đã nhắc nhớ chúng ta qua câu nói:

Đàn ông chớ kể Phan Trần,

Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều.

Những nhận xét và đánh giá của các bậc tiền nhân xưa luôn luôn khắc khe rất nhiều với người phụ nữ. Người phụ nữ phải công – dung – ngôn – hạnh, chứ không được như Thúy Vân, Thúy Kiều. Và người phụ nữ mà ủy mị đã đành chứ người đàn ông như Phan Trần vì quá yêu Trần Kiều Liên mà rồi chết.

Có thể nhận thấy được ý kiến của người xưa nói cũng rất có lý bởi trong cuốt trong thời kỳ Quân chủ, người Việt Nam chịu ảnh hưởng đạo Khổng. Chịu tư tưởng của đạo Không đã khiến phụ nữ không mấy được tự do và hạnh phúc theo ý mình. Người phục nữ là phải “Trai năm thê bẩy thiếp, gái chính chuyên một chồng” chính là lời khuyên răn của người xưa. Và nếu như người phụ nữ nào mà vượt ra ngoài khỏi những quy định của xã hội cũ là phải “Tam Tòng, Tứ Đức” thì chắc chắn rằng cuộc đời của những người phụ nữ này cũng coi như mất nhiều giá trị trước gia đình và xã hội. Nhưng giáo lý những định kiến xã hội như áp đặt chặt chẽ khiến cho người phụ nữ xưa luôn luôn bị bó buộc, họ không được làm chủ số phận của chính mình mà lại chịu phụ thuộc vào người khác vào các quy định đã được đặt ra. Đó chính là cái luật tam Tòng – Tại gia tòng phụ, Xuất giá tòng phu, Phu tử tòng tử. Không những vậy người phụ nữ cũng phải có được tứ đức đó chính là về công – dung – ngôn – hạnh.

Xem thêm:  Xuân Diệu quan niệm như thế nào về thời gian trong 17 câu tiếp: ''Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua... Mau đi thôi! Màu chưa ngả chiều hôm''. Từ...

Người ta cũng dễ dàng nhận thấy được cũng chính trong cái xã hội phong kiến thối nát đề cao luân lý như vậy mà nhân vật Kiều xuất hiện. Kiều được xây dựng lên là cô gái tự quyết định tình yêu của chính mình mà ngay khi chưa được sự cho phép của cha mẹ. Kiều cũng đã chọn cách bán mình vào chốn lầu xanh làm gái thanh lâu, lấy nhiều người,… thì điều hiển nhiên là nàng Kiều dưới con mắt của các nhà luân lý đạo đức vào thời xa xưa đây chính là một điều không tốt.

Câu nói của người đời xưa cũng đã nói đích danh thành câu nói rằng: “Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều. Câu nói có 3 nghĩa, với nghĩa đầu tiên cũng chính là đàn bà không nên đọc hay kể về . Ý nghĩa thứ hai được hiểu đó chính là Kiều bị gạt ra khỏi lề xã hội, tất cả mọi người không còn xem nàng là đàn bà và khuyên mọi người không nên giống như Thúy Vân và Thúy Kiều:

Cửa ngoài vội rủ rèm the,

Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình.

Nhưng câu thơ trong “Truyện Kiều” như được bộc bạch ra là “hồng nhan” mà lại “Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” sang nhà người thương để có thể thỏa mãn nỗi nhớ nhung. Chính với hành động này mà có rất nhiều người cho rằng đây là hành động sai trái và hư hỏng của một người con gái. Nhưng thực tế thì nàng Kiều sang nhà Kim Trọng vào lúc đêm khuya chỉ để thề ước mà thôi chứ không có bất kì sự lợi dụng vật chất hay thể xác nào. Vả lại chuyện đính ước cũng như xưa nay đâu phải là một điều xấu cơ chứ.

nguoi xua co cau dan ba cho co ke thuy van thuy kieu em hay trinh bay suy nghi ve ý kien tren - Người xưa có câu: “Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều”. Anh chị hãy nói rõ ý kiến của mình về quan niệm trên

Người xưa có câu: “Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều”. Anh chị hãy nói rõ ý kiến của mình về quan niệm trên

Tiếp đến đó chính là trường hợp Kiều bán mình chuộc cha. Qua trường hợp này thì cũng lại có rất nhiều ý kiến cho đây là trường hợp đạo đức, đây chính là trường hợp luân lý bị suy đồi. Thậm chí có nhiều ngườ cho rằng có quá nhiều cách để giải quyết vấn đề sao lại chọn cách bán mình chuộc cha. Và họ như đâu biết để có thể cứu cha ra khỏi chốn ngục tù thì cũng không còn cách nào. Vì nhà cửa, ruộng đất của gia đình Thúy Kiều cũng ở mức trung đó là “Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung”. Vì báo đáp nên Thúy Kiều cũng đã phải quên bản thân mình vì cha, liệu cô có đáng để cho chúng ta oán trách không?

Xem thêm:  Cảm nhận của anh chị về khổ thơ đầu bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

Có thể nhận thấy được rằng cũng chính sự bất công, hủ lậu của chế độ phong kiến đã gián tiếp gây nên những oan trái trong cuộc đời Kiều đau khổ đến cùng cực biết bao nhiêu. Và sao ta không tự hỏi nếu không có bọn xấu hãm hại cha nàng, một Mã Giám Sinh được Nguyễn Du miêu tả “Quá niên trạc ngoại tứ tuần, Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao.” Hay đó chính là một một Sở Khanh, hay đó chính một Tú Bà mưu mô, một Bạc Bà,… thì cuộc đời nàng Kiều có lẽ rằng cũng không đau xót đến như vậy.

Nàng Kiều thực sự đáng thương vì cuộc đời phong trần đầy đau khổ của nàng là do chế độ phong kiến gây ra. Người đọc cũng không thể phủ nhận được rằng: Cho dù nàng đã nhiều lần cố gượng dậy, Kiều như cũng đã cố gắng và khát khao vươn lên sống tốt đẹp hơn. Nhưng thật đáng buồn biết bao nhiêu vì lần nào cũng bị chế độ phong kiến đè xuống lại chốn bùn nhơ không thể nào có thể đứng lên được. Minh chứng đó chính là việc khi Kiều đã thoát ra chốn lầu xanh rồi nhưng lại lọt vào tay kẻ xấu hãm hại vào tay Bạc Bà – một tay buôn người đã lại thêm lần nữa ddaarry Kiều vào tình cảnh trớ trêu.

Thúy Kiều lẽ ra chínhlà một cô gái đáng để người đời khâm phục, trân trọng và ở nàng luôn luôn muốn nhận được sự đồng cảm hơn bao giờ hết chứ không phải sự xa lánh, ghẻ lạnh. Nàng Kiều được xây dựng lên không chỉ là một người tài sắc vẹn toàn mà còn là người có nhân cách sống cao quý nữa. Nàng có một tấm lòng trong sáng, thanh cao, giàu phẩm hạnh nữa. Nàng Thúy Kiều thực sự là người hiếu nghĩa với cha mẹ, nàng lại còn chung thủy trong tình yêu. Đồng thời nàng lại luôn luôn ý thức sâu sắc về nhân phẩm … Thực tế cho chúng ta nhận thấy được rằng tuy sống trong nơi lầu xanh, nơi vui thú của đủ loại khách làng chơi đến rồi đi, sự nhơ nhuốc và đầy cạm bẫy, nhưng của nàng rất chín chắn biết bao khi vẫn tự ý thức được việc mình làm.

Xem thêm:  Suy nghĩ của anh (chị) về tính trung thực

Như nàng lấy hiếu làm trinh,

Bụi nào cho đục được mình ấy vay?

Người đọc cũng có thể nhận thấy được tính chất nhân đạo và tính chất vượt thời đại của truyện Kiều được Nguyễn Du thể hiện rất sâu sắc và rõ nét. Thực tế thù người xưa vốn lấy lễ nghĩa Nho giáo làm chuẩn mực tuyệt đối trong đánh giá con người mà đã quy kết cho Thúy Kiều, Thúy Vân. Nguyễn Du xây dựng nhân vật Thúy Kiều là một con người thực, nàng cũng có những cung bậc, những tình cảnh của bản thân và hơn hết con người ấy lại luôn ý thức được việc mình làm. Nguyễn Du không xây dựng nhân vật quá hoàn mỹ, xây dựng một con người chuẩn mực nên người xưa có phần hơi quá khi phán xét về Thúy Kiều.

Xây dựng nhân vật Thúy Kiều như mong muốn tìm được lời cảm thông, chia sẻ chứ không phải là khuôn mẫu của người phụ nữ. Chúng ta cần phải có cái nhìn tiến bộ hơn, đa diện và hiểu vấn đề hơn chứ đừng quy chụp cho họ. Và người phụ nữ cũng luôn cần được trân trọng, cảm thông trong mọi thời đại.

Minh Nguyệt

Post Comment