Phân tích bài thơ Anh đi anh nhớ quê nhà…

Đề bài: Em hãy phân tích bài thơ “Anh đi anh nhớ quê nhà, nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương…”

Bài làm

Trong kho tàng ca dao tục ngữ của ông cha ta lại có rất nhiều những bài thơ hay diễn tả nhiều cung bậc về tình cảm cho . Và một trong những bài thơ đó không thể không kể đến bài thơ:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao

Xét về bài ca dao này, đã lại cũng rất nhiều người cho rằng nó là lời tỏ tình với cô thôn nữ của chàng trai làng sắp đi xa. Thêm một cách hiểu thứ hai không thể bỏ qua đó chính là việc chàng trai đã đi xa lâu ngày, anh nhớ quê, nhớ người con gái làng anh mà anh từng thầm yêu trộm nhớ người con trai kia.

Thực sự mà nói trong các bài ca dao có nhiều bài nói về nỗi nhớ. Bài ca dao dưới đây là một trường hợp:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao

Hai câu đầu nói lên nỗi nhớ quê hương không nguôi của người đi xa quê như đã bộ lộ:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Em hãy phân tích bài thơ “Anh đi anh nhớ quê nhà
Xem thêm:  Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận

Loading...

Thế rồi ta như có thể nhận thấy được anh như cũng đã đi trong văn cảnh, nghĩa là đã đi xa, đã lâu ngày. Ngay lúc này đây thì anh đi làm thợ, đi lính thú, đi tha hương cầu thực… Và khi mà ở chính nơi đất khách quê người, năm tháng đã trôi qua, anh mới có nỗi nhớ ấy như cứ cuộn trào đó chính là những nỗi nhớ quê nhà, nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Ta như cũng đã thấy được ba chữ nhớ diễn tả nỗi nhớ triền miên, day dứt, khôn nguôi. Nhớ quê nhà là nhớ ông bà, mẹ cha, anh chị em biết bao nhiêu. Và ta như cũng đã biết được rằng, đây chính là nhớ mái rạ, hàng cau, mảnh vườn, chiếc áo, luỹ tre; là nhớ đồng lúa xanh, cánh cò như có màu trắng, con diều biếc… có cả những nỗi nhớ bạn bè tuổi thơ. Qủa thực với bốn tiếng “anh nhớ quê nhà” dường như cũng thật hàm súc, gợi lên bao nỗi nhớ đầy vơi. Đúng là câu nhà thơ Chế Lan Viên đã từng nói:

Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn

Thế rồi ta như thấy được câu thứ hai nói lên hai nỗi nhớ rất cụ thể. Và đó là anh đi xa, anh nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Đó là hương vị đậm đà của quê nhà thân yêu. Khi đi xa những món ăn quen thuộc tuy giản đơn như cũng đã thành nỗi cắt cứa đói với người đi xa. Cho đến hai câu 3, 4, nỗi nhớ của anh đã hướng sang một đối tượng mới. Ta dường như cũng đã thất được chúng ta như cũng đã thật nhớ cảnh, nhớ quê, nhớ hương vị quê nhà, anh nhớ đến người:

Xem thêm:  Biểu cảm về cây tre

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bèn đường hôm nao.

Nỗi nhớ như càn cuồn cuộn và trào dâng hơn biết bao nhiêu. Ta như thấy được chính điệp ngữ nhớ ai diễn tả nỗi nhớ nhiều man mác, bâng khuâng. Và quả thực chính nỗi nhớ mà anh hướng tới cuối cùng đó chính là nỗi nhớ “Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao”. “Ai” được hiểu trong câu thơ này là cô thôn nữ hay lam hay làm, mà cũng lại thật là duyên dáng mà anh đã thầm yêu trộm nhớ. Câu ca dao nói “hôm nao” là hôm nào, là đêm trăng? Chắc đó có lẽ chính là những cảnh của em mà anh nhớ là tát nước. Nơi tát nước cũng là nơi hò hẹn, đó là bên đàng. Đây cũng được coi như là một kỉ niệm mà nghìn năm chưa dễ mấy ai quên. Kỉ niệm ấy đã hơn một lần được nói đến:

Hỡi cô tát nước bên đàng

Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?

Chỉ với bốn câu thơ ngắn gọn mà như cũng đã diễn tả một tình cảm như thật bâng khuâng và bồi hồi biết bao nhiêu. Và chính điệp từ ‘nhớ ai” như cũng đã là một thủ pháp độc đáo khiến cho cả bài ca dao như một nỗi nhớ quê hương tràn trề như cứ lan ra mãi không nguôi.

Minh Nguyệt

Từ khóa tìm kiếm: