Văn mẫu lớp 11

Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của tác giả Hàn Mặc Tử

Đề bài: bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ

Bài làm

được biết đến chính là một hồn thơ như dạt dào những yêu thương và thơ ông luôn mang một nỗi niềm đau xót. Nhắc đến Hàn Mặc Tử người ta không thể không nhắc đến bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ”. Ở bài thơ đặc sắc này nổi bật lên chính cái tình trong sáng mà mặn nồng đã quyện hòa với thiên nhiên tươi đẹp đó vẫn là mối tình riêng trong mơi tình chung cho nên bài thơ như đẹp mà vẫn mang vẻ buồn đau.

thực sự được đáng giá chính là một trong những bài thơ tình hay nhất của Hàn Mặc Tử. Người đọc cũng nhận thấy được ở đây đó chính là một tình yêu thiết tha man mác, bài thơ cứ như một nỗi niềm tâm sự thể hiện được vẻ đượm buồn kia như được ẩn giấu ngay trong chính khung cảnh thiên nhiên thật tươi đẹp. Mọi cái thực, cái mộng ảo đã được đan cài vào nhau. Ngay từ phần mở đầu người ta cũng đã cảm nhận thấy được một sự trách nhẹ nhàng của bài thơ.

Sao anh không về chơi thôn Vĩ.

Qủa thực cũng chỉ một câu hỏi thôi! Một câu hỏi của cô gái thôn Vĩ nhưng dường như cũng đã lại chan chứa bao yêu thương mong đợi. Câu thơ mở đầu này dường như vừa có ý trách móc vừa có ý tiếc nuối của cô gái đối với người yêu như đã bỏ qua được chiêm ngưỡng vẻ đẹp mặn mà mà cũng thật vô cùng ấm áp tình quê của thôn Vĩ. Những câu thơ tiếp theo như đã thể hiện được cảnh thiên nhiên nơi thôn Vĩ hiện ra thật đẹp với cảnh sắc hữu tình:

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Không thể phủ nhận được chính nét đặc sắc của thôn Vĩ là quê hương người con gái mà đã gợi mở ở câu đầu tiên. Và như bộc bạch trách móc sao thôn Vĩ đẹp vậy mà không về? Chỉ với 3 câu thơ thôi mà hình ảnh bức tranh thiên nhiên tuyệt tác của tạo hóa đã rộng mở trước mắt người đọc. Tác giả thật tài tình khi cũng đã miêu tả hình ảnh năng trên ngọn cau. Tia nắng sớm, tia nắng mới lên như thật đẹp mà lại mang đến cho lòng người một cái nhìn nhẹ nhàng thanh bình và cũng tràn đầy sức sống. Ở thôn Vĩ thì hàng cau quá đỗi quen thuộc  vươn mình thật cao để có thể đón nhận ánh sánh đầu tiên, ánh sáng mới trong một ngày và khi cây cau đã trở thành hình ảnh quen thuộc của thôn Vĩ thì nhắc đến nó là gợi ra đến nỗi niềm yêu làng, yêu cũng như đất nước.

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Câu thơ không chỉ miêu tả được vẻ đẹp của thiên đnag căng tràn sự sống., cái “xanh mướt” cũng chính là một sự ngạc nhiên, màu xanh mướt kia có được như cũng chính là có sự chăm sóc của người làm vườn nữa. Màu xanh của cây cói trong vườn lúc này đây đâu phải xanh mượt, nó dường như cũng không phải xanh mỡ màng mà dùng từ “xanh mướt” chính là một cách sáng tạo của nhà thơ. Vfa thử nghĩ xem, nêu như không có một tình yêu thật sâu đậm với quê hương, với thiên nhiên làm sao Hàn Mặc Tử lại có thể có được những câu thơ thật hay cũng như bộc bạch được sự trong trẻo đến như vậy cơ chứ? Không chỉ vật Hàn Mặc Tử còn khiến cho người đọc phải bất ngờ khi có được hình ảnh thơ:

Xem thêm:  Kể về một người thân của em

Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Chính ngay trong vườn thôn Vĩ Dạ đẹp đẽ như kia khi mag một nhành lá trúc và khuôn mặt chữ điền chúng ta lại có thể cảm nhận được nó cũng lại có mối liên quan bất ngờ mà thực sự đẹp. Vẻ đẹp như được tạo dựng rõ nét hơn đó là hình ảnh những chiếc lá trúc thanh mảnh, lá cũng lại rất thon thả che ngang gương mặt chữ điền. Mặt chữ điền dường như chính khuôn mặt ấy càng hiện ra thấp thoáng sau lá trúc mơ màng hình ảnh hư hư thực thực.

Thôn Vĩ Dạ được nằm cảnh ngay bờ sông Hương nước chảy như cũng thật êm đềm. Có lẽ cũng chính từ cách làng quê ở khổ thơ đầu hé mở tình yêu, tác giả dường như thật tài tình khi cũng đã chuyển sang sông với niềm bâng khuâng, và đó cũng chính là một nỗi nhớ mong sầu muộn hư ảo hệt như một giấc mộng:

Gió theo lối gió mây đường mây 

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó 

Có chở trăng về kịp tối nay?     

Hình ảnh gió và mây luôn thường được sử dụng để có thể gợi buồn vì nó trôi nổi, hình ảnh như cứ lang thang như cũng cứ lại vô định thì nay lại càng buồn hơn gió đi theo đường gió không có tác động gì để cho mây đi theo đường mây. Theo thói thường thì gió chiều nào mây theo chiều đó mà giờ hai hình ảnh này như cũng lại đối lập nhau ai đi đường nấy gợi ra một cảnh như thật là tan tác với nhau. Hình ảnh này như gợi đến một sự chia ly đồng thời cũng chính là một sự xa cách trong thương nhớ và có cả sự mặc cảm của những người xưa trong chính . Thông qua những câu thơ này thì chúng ta lại bắt gặp lại hồn thơ của Hàn Mặc Tử như thật đang buồn đau và chất chứa sự u uất.

Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay

Không những thế thì chính dòng sông Hương lại được hiện ra với nét vẽ của tác giả như cũng lại buồn làm sao với những bông hoa bắp nó lại mang được màu xám tẻ nhạt,nhìn trông cũng thật ảm đạm như màu khói vậy. Hàn Mặc Tử được biết đến cũng chính với một tâm hồn mãnh liệt thì Hương lặng lẽ trôi đâu phải chỉ là trữ tình là thơ mộng mà đó phải gợi một nỗi niềm, một nỗi buồn. Những bông hoa bắp cứ lay động thật nhẹ nhàng gợi lên một nỗi buồn thật xa vắng biết bao. Người đọc có thể cảm nhận được chính sự thay đổi thật nhanh, mới ở khổ đầu chính là tả cảnh thiên nhiên thôn Vĩ đẹp như vậy nhưng đến khổ thứ hai này người ta lại nhận thấy một sự chia cách đôi ngã. Tưởng rằng mỗi đoạn thơ chính là một bài thơ thật đẹp vẫn mang được những nét riêng đặc sắc khi chúng đứng một mình. Thế như hai điều đối lập đó lại được đúng cùng nhau thì điều này chắc hẳn chính là dụ ý nghệ thuật của tác giả.

Xem thêm:  Nghị luận về tình nghĩa thầy trò

phan tich bai day thon vi da cua han mac tu - Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của tác giả Hàn Mặc Tử

Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ

Hai câu thơ được nối tiếp trong hai câu sau nhưng với cách diễn đạt, thật tuyệt diệu, thực đấy mà mộng đấy thật khiến cho người đọc có những xúc cảm thật riêng:

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Cỏ chở trăng về kịp tối nay?     

Hình ảnh trăng lâu nay vẫn xuất hiện trong thơ của Hàn Mặc Tử nhưng đó không phải là dáng nằm “sõng soải trên cành liễu” mà ánh trăng ở đây đẹp hơn đó là hình anhe bình dị. Hình ảnh trăng đã chiếu xuống dòng sông để cho dòng sông như cũng lại nhuốm màu lung linh và cũng thật huyền ảo biết bao nhiêu. Chính dòng nước buồn thiu dường như cũng đã lại hoá thành dòng sông trăng lung linh, con thuyền khách lúc này đây cũng bỗng chốc đã trở thành thuyền trăng. Tác giả Hàn Mặc Tử thật tài tình khi ông cũng đã gửi gắm một tình yêu khát khao, nỗi ngóng trông, thế rồi trong đó cũng lại gợi lên một nỗi niềm mong nhớ vào con thuyền trăng, vào cả dòng sông trăng. Qua đây người ta mới có thể cảm nhận được chính sự thơ lồng trong ngôn ngữ thơ thật là tài tình và nó cũng thật là đẹp với xứ Huế, thôn Vĩ đẹp đẽ này. Nhưng câu thơ như nhẹ nhàng và cũng hết sức sâu lắng nhưng nó lại thấm đẫm được cái tình yêu như bao la cũng thậm nồng cháy của tác giả. Hình ảnh của vầng trăng mang lại một sự gợi tả thật đẹp và mang được cả một bầu trời tâm trạng của thi nhân:

Thuyền ai đậu đên sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay?      

Rất dễ có thể cảm nhận được vầng trăng ở đây phải chăng là vầng trăng và cũng chính với con thuyền không kịp trở về cho người trên bến đợi cơ chư? Người đọc cũng lại có thể cảm nhận được đây cũng là câu hỏi mà nó đã mang được những nỗi niềm như thật sâu lắng và còn ẩn chứa một sự nghẹn ngào, mặc cảm. Và từ đây độc giả cũng có thể đoán biết được Hàn Mặc Tử cũng đã hiểu được căn bệnh của mình nên ông cũng lo lắng cho số phận, hiểu được cuộc đời ngắn ngủi là vậy và trăng có về kịp tối nay hay không nữa. Cũng chính cái tròn vành, cái viên mãn kia liệu có chờ đợi được nhà thơ không? Và ngay chính nhà thơ cũng không thể đợi chờ được vàng trăng của đến với mình thêm nữa cho nên câu thơ là một niềm trăn trở cũng như thật day dứt. Không thể làm gì hơn Hàn Mặc Tử như lại vẫn tiếp tục của mình mặc dù là đó có trong giấc mơ đi chăng nữa:

Xem thêm:  Soạn bài tóm tắt tiểu sử

Mơ khách đường xa, khách đường xa

Áo trắng quá nhìn không ra;           

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh        

Ai biết tình ai có đậm đà?                

Thế rồi người đọc như cũng lại có thể cảm nhận được cũng chính trái tim khao khát niềm yêu thương đang lên thì dường như chính những nỗi đau kỉ niệm tình yêu ấy tác giả cũng đã giử gắm vào trang thơ. Trong những trang thơ, mỗi vần thơ như đều là tâm can của ông vậy. Tất cả những ước muốn những mong mỏi đã được ông gửi gắm và nó cứ trôi, trôi mãi trong ảo vọng. Có thể nhận thấy được hình ảnh như thật lạ “áo trăng” cũng chính là cái ánh nắng đẹp của thôn Vĩ Dạ kia mà khi nhìn thấy thì nó cũng đã mang đến cho người thi nhân sự choáng ngợp cũng như ngây ngất trong sự trong trắng cũng như tinh khiết nhất, cao quý nhất của người mình yêu. Thế rồi cũng chính trong hình ảnh giai nhân đó thì lại có một khoảng cách như vô hình vì chiếc áo trắng “áo em trắng quá nhìn không ra”.

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

 Ai biết tình ai có đậm đà?       

Câu thơ trên thực sự là một câu thơ đẹp mà đẫm chất tình, Huế – kinh thành sương khói như đã khiến cho cảnh nhòa đi và người cũng thế mà nhòe đi khiến cho người thi sĩ phân vân “ai biết tình ai có đậm đà”. Qủa thực khi đọc đến câu thơ như chất chứa đầy ý vị này thì người đọc cũng đã đôi phần cảm nhận được một sự khát khao yêu đương nhưng lại xen lấn vào đó một nỗi buồn như thật tan tác đến nghẹn lòng.

Đây thôn Vĩ Dạ chính là một bức tranh đẹp về cảnh người và người của miền đất nước qua lăng kính cũng như tâm hồn giàu tưởng tượng và đầy yêu thương của nhà thơ. Không chỉ dừng lại ở đó thì chính nghệ thuật gợi liên tưởng, hoà quyện thiên nhiên với lòng người. Lớp bụi như đã nhấn chìm, xóa nhòa rất nhiều thứ nhưng nó cũng đồng thời tôn vinh lên những giá trị cao đẹp đến bất tử. Và tiếng thơ, nỗi niềm trong thi phẩm “Đây thôn Vĩ Dạ” cũng là một trong những điều bất tử đến muôn đời.

Minh Nguyệt

Post Comment