Văn mẫu lớp 9

Phân tích bài thơ Đoàn Thuyền Đánh Cá của nhà thơ Huy Cận

Đề bài: Phân tích bài thơ Đoàn Thuyền Đánh Cá của nhà thơ

Bài làm

Huy Cận được nhắc đến là một trong những nhà thơ nổi danh trong phong trào thơ mới. Thơ của Huy Cận luôn luôn khắc khoải nỗi niềm tâm sự cũng như cảm hứng vũ trụ. Bài thơ đặc sắc “Đoàn thuyền đánh cá” của Huy Cận đã được sáng tác ở Hòn Gai vào năm 1958 trong  một chuyến tác giả đi thực tế dài ngày và cũng được chọn là một trong những thi phẩm đáng đọc của nhà thơ đã để lại cho nền Việt Nam.

Huy Cận với chính đôi mắt quan sát sắc sảo, trí phong phú thêm nữa đó chính là trái tim nhạy cảm và tài năng nghệ thuật điêu luyện biết bao. Có thể nói nhà thơ Huy Cận dường như cũng đã lại đã vẽ lên trước mắt chúng ta một khung cảnh thật tuyệt vời trên biển. Không sai chút nào khi nói cả bài thơ như một bức tranh sơn mài nó thực sự cũng lộng lẫy với những sắc màu huyền ảo, cuốn hút đến mỗi độc giả và như những nét phác họa nghệ thuật điêu luyện để cho mỗi chúng ta thêm hình dung ra được cảnh đoàn thuyền đánh cá:

Mặt trời xuống biển như hòn lửa

Sóng đã cài then, đêm sập cửa

Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi

Câu hát căng buồm cùng gió khơi.

Đoàn thuyền đánh cá lúc này đây cũng đã rời bến vào lúc hoàng hôn. Thế rồi hình ảnh của màn đêm buông xuống kết thúc một ngày. Và cũng chính vào thời điểm ấy thì những người ngư dân bắt tay vào công việc thực sự quen chuộc của mình đó chính là công việc ra khơi đánh cá. Đây cũng chính là lúc mà  biển đêm không lạnh lẽo mà ấm áp hẳn lên bởi chính tiếng hát âm vang nó dường như cũng cứ náo nức. thể hiện niềm vui to lớn khó tả của lao động được giải phóng ra thành “Câu hát căng buồm cùng gió khơi”. Hình ảnh cánh buồm căng gió cũng như một ngụ ý đất nước được giải phóng trong sự vui mừng của những người dân. Có thể nhận thấy được những lời hát ngợi ca sự giàu có và hào phóng của biển cả cùng vẻ đẹp lung linh, vẻ đẹp thực sự cũng thật diệu kỳ của nó trong đêm. Huy Cận thật tài tình khi dùng bút pháp lãng mạn của nhà thơ vẽ nên khung cảnh vừa thực vừa ảo qua những câu thơ thật đẹp:

Xem thêm:  Bày tỏ suy nghĩ của mình trước “bệnh vô cảm” trong xã hội hiện nay

Hát rằng: cá bạc biển Đông lặng

Cá thu biển Đông như đoàn thoi

Đêm ngày dệt biển muôn luồng sáng

Đến dệt lưới ta đàn cá ơi!

Có thể nhận thấy được cũng chính với sự say mê vẻ đẹp của biển đã làm giảm bớt bao nỗi nhọc nhằn, bao nhiêu nỗi vất vả trong công việc đánh cá. Tất cả nhưng điều này dường như cũng đã đem lại niềm vui và sức mạnh cho con người đang chinh phục thiên nhiên, giúp cho mỗi người có thể tự làm chủ cuộc đời. Miêu tả được cảnh đánh cá trong đêm được nhà thơ Huy Cận đã phải quan sát và miêu tả với một cảm hứng trữ tình mãnh liệt. Tác giả đồng thời cũng như hoá thân vào thiên nhiên, vào công việc, vào con người để có được những cân thơ tuyệt diệu:

phan tich bai tho doan thuyen danh ca - Phân tích bài thơ Đoàn Thuyền Đánh Cá của nhà thơ Huy Cận

Phân tích bài thơ Đoàn Thuyền Đánh Cá của nhà thơ Huy Cận

Thuyền ta lái gió với buồm trăng

Lướt giữa mây cao với biển bằng

Ra đậu dặm xa dò bụng biển

Dàn đan thế trận lưới vây giăng.

Người đọc cũng có thể nhận thấy được chính những hình ảnh “lái gió” “buồm trăng” hay đó là những hình ảnh “mây cao”, hay đó là “biển bằng” dường như cũng cứ lại phảng phất  phong vị thơ cổ điển nhưng vẫn đậm chất hiện thực. Ta dường như cũng nhận thấy được ở đó có một chuyến ra khơi đánh cá cũng giống như một trận đánh vậy. Ngư dân cũng thăm dò tìm cho ra bãi cá ra sao, thế rồi cũng “dàn đan thế trận” xem như thế nào để có thể giăng lưới, bủa lưới sao cho trúng luồng cá bạc để mong muốn mai về thuyền nào cũng đầy cá.

Xem thêm:  Cảm nhận của em về hai câu cuối trong bài Qua Đèo Ngang.

Thực tế đã bao đời, người ngư dân cũng lại có mối quan hệ chặt chẽ với biển cả. Họ cũng đã thuộc đường biển như thuộc lòng bàn tay. Không những thế mà bao loài cá họ thuộc tên cũng như chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ là có thể biết được nó là loài cá gì:

Cá nhụ cá chim cùng cá đé

Cá song lấp lánh đuốc đen hồng

Cái đuôi em quẫy trăng vàng chóe,

Đêm thở: sao lùa nước Hạ Long.

Thế rồi cũng chính rrên mặt biển đêm người ta như cũng nhìn thấy được chính cái ánh trăng long lanh dát bạc, cá quẫy đuôi làm cho làn nước như sóng sánh trăng vàng. Người ta vẫn còn nghe đau đó bài ca “gọi cá ”vẫn tiếp tục ngân vang, và có khúc lại náo nức có khúc lại thiết tha. Hơn hết thiên nhiên cũng như con người cũng lại thật hòa hợp. Không chỉ vậy bóng đêm đang tan và cũng đã ngày đang đến, nhịp độ công việc càng sôi nổi, khẩn trương cũng thật cấp bách nữa:

Sao mờ kéo lưới kịp trời sáng

Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng

Vảy bạc đuôi vàng lóe rạng đông

Lưới xếp buồm lên đón nắng hồng.

Thực sự cũng có thể nhận thấy được có biết bao công lao vất vả đã được đền bù. Thế rồi những dáng người ngư dân đang choãi chân nghiêng người, họ dường như cũng đã lại dồn tất cả sức mạnh vào đôi cánh tay cuồn cuộn để kéo lên những mẻ lưới nặng trĩu mới đẹp làm sao. Không thể không khen được bóng dáng họ in trên nền trời hồng của buổi bình minh của biển cả. Nhìn từ xa thì có những tia nắng sớm dường như cũng đã lại chiếu trên khoang cá đầy làm lấp lánh thêm cho “vẩy bạc, đuôi vàng" và hơn hết đó cũng chính là những màu sắc phong phú của bao loài cá cũng khiến cho cảnh rạng đông lúc này đây dường như cũng lại thêm rực rỡ. Tác giả Huy Cận cũng thật tài tình khi nói đến nhịp điệu câu thơ cuối của khổ thơ trên chậm rãi biết bao. Nó dường như cũng đã lại gợi cảm giác thật thanh thản, vui tươi. Tất cả dường như cũng đã lại phản ánh tâm trạng thoải mái của ngư dân trước kết quả tốt đẹp của chuyến ra khơi trong buổi sớm mai

Xem thêm:  Viết bài tập làm văn số 2 - Văn tự sự

Tiếp đến chính là khổ thơ cuối cùng miêu trở về của đoàn thuyền đánh cá cũng mang được những vẻ đẹp riêng:

Câu hát căng buồm với gió khơi

Đoàn thuyền chạy đua cùng mặt trời

Mặt trời đội biển nhô màu mới

Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi

Người đọc vẫn có thể thấy được những lời ca ở đây cũng vẫn cứ là tiếng hát khỏe khoắn của người ngư dân vùng biển. Ngư dân nơi đây đã dạn dày sóng nước đang vượt  lên làm chủ cuộc đời của chính họ. Thế rồi ta cũng lại thấy được có cả những tiếng hát hòa trong gió để có thể để thổi căng cánh buồm đưa đoàn thuyền ra khơi đêm trước. Thế rồi đến hôm nay lại cùng đoàn thuyền đầy ắp cá ở khoan hân hoan về bến. Thực tế cho thấy được chính hình ảnh đoàn thuyền đánh cá lúc này đây cũng đã lại chạy đua cùng mặt trời đang nhô lên, hiện lên lúc này đây dường như cũng rất hiện thực mà cũng rất hào hùng.

Cũng đã bốn thập kỷ đã trôi qua, bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” dường như cũng cứ vẫn giữ nguyên vẹn giá trị ban đầu của nó. Hơn hết bài thơ đã biểu dương, cổ vũ tinh thần những người dân lao động khi bước vào công cuộc xây dựng đất nước sau biến cố lớn của dân tộc.

Minh Nguyệt

Post Comment