Văn mẫu lớp 9

Phân tích bài thơ Đồng Chí của nhà thơ Chính Hữu

Đề bài: Phân tích bài thơ Đồng Chí của nhà thơ Chính Hữu

Bài làm

Thi phẩm "Đồng chí" từ lâu cũng đã được đánh giá chính là bài thơ hay nhất, đặc sắc nhất của nhà thơ Chính Hữu. Bài thơ đã viết về người nông dân mặc áo lính trong những năm đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra rất ác liệt. Cũng chỉ vẻn vẹn hai mươi dòng thơ, với ngôn ngữ bình dị cùng với giọng điệu thủ thỉ tâm tình, cảm xúc dồn nén thì ta nhận thấy được hình tượng thơ – hình tượng người lính như cũng thật nổi bật hơn.

Thực sự có thể nhận thấy được bài thơ "Đồng chí" ca ngợi tình đồng đội gian khổ có nhau, vào sinh ra tử có nhau của các anh bộ đội Cụ Hồ. Họ chính là những người nông dân áo ra đi vì tiếng gọi của Tổ quốc. Họ là những anh lính ở mỗi vùng quê khác nhau thế nhưng khi tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần đoàn kết của dân tộc đã kết thành làn sóng sôi nổi và thế là họ trở thành đồng chí, đồng đội với nhau.

"Quê hương anh nước mặn, đồng chua,

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá".

Người đọc như cũng lại dễ dàng có thể được chính quê hương anh và làng tôi đều nghèo khổ, nó đồng thời cũng chính là nơi "nước mặn, đồng chua". Tác giả Chính Hữu thật tài tình khi ông thật tinh tế mượn tục ngữ, thành ngữ để nói về làng quê, nói về chính nơi chôn nhau cắt rốn thân yêu của mình. Tác giả Chính Hữu đã làm cho lời thơ bình dị, với việc sử dụng chất liệu thơ mộc mạc đáng yêu như tâm hồn người trai cầy khi mà ra trận đánh giặc. Để có thể làm nên sức sống của bài thơ thì đó cũng chính là sự đồng cảnh, đồng cảm và hiểu nhau là cơ sở, là cái gốc làm nên tình bạn tạo lên tình đồng chí sau này vậy.

Xem thêm:  Thay mặt tập thể lớp viết thư (điện) gửi tới bạn cũ nhân dịp bạn đoạt Huy chương Vàng môn Nhảy cao trong Hội khoẻ Phù Đổng

Không dừng lại ở đó cũng chính với năm câu thơ tiếp theo nói lên một quá trình thương mến: từ "đôi người xa lạ" rồi "thành đôi tri kỉ" để về sau kết thành "đồng chí". Câu thơ được nhà thơ Chính Hữu như cũng đã lại biến hóa, 7, 8 từ rồi rút lại dồn nén xuống 2 từ. Thế nhưng người đọc thật vẫn có thể cảm xúc vần thơ như dồn tụ lại, nén chặt lại và tạo lên một hiệu ứng thật bất ngờ. Chúng ta không quen, không hẹn trước mà đã quen biết nhau và vì:

"Súng bên súng, đầu sát bên đầu,

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí!"

Thực sự hình ảnh "Súng bên súng" luôn luôn được xem chính là cách nói hàm súc, cách nói cũng thật hình tượng. Có thể nhận thấy được họ như cũng cùng chung lí tưởng chiến đấu. Thế rồi ngay cả việc "anh với tôi" cùng ra trận đánh giặc để có thể thực hiện nhiệm vụ chung đó chính là việc bảo vệ đất nước quê hương, vì độc lập tự do và sự sống còn của dân tộc. "Đầu sát bên đầu" được xem chính là hình ảnh diễn tả ý hợp tâm đầu của đôi bạn tâm giao. Người đọc không khó có thể nhận ra được cũng chính câu thơ "Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ" được đánh giá chính là câu thơ hay và cảm động, nó dường như cũng lại đầy ắp kỷ niệm một khổ. Và những người lính như cũng cảm thấy rằng mình cũng thật tự hào khi được cầm tay súng bảo vệ đất nước và bảo vệ những người thân yêu của chính mình.

phan tich bai tho dong chi cua chinh huu - Phân tích bài thơ Đồng Chí của nhà thơ Chính Hữu

Phân tích bài thơ Đồng Chí của nhà thơ Chính Hữu

Xem thêm:  Bình giảng đoạn trích Thúy Kiều báo ân báo oán trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Tiếp theo đó chính là 3 câu thơ tiếp theo nói lên hai người đổng chí cùng nhau một nỗi nhớ. Đó chính là nỗi nhớ ruộng nương, nhớ bạn thân cày, nỗi nhớ trào dâng ra đó là nỗi nhớ gian nhà, nhớ giếng nước, gốc đa. Thực sự ta như nhận thấy được hình ảnh nào cũng thắm thiết một tình quê vơi đầy nhất, đẹp nhất:

"Ruộng nương anh gửi bạn thân cày,

Gian nhà không mặc kệ gió lung lay,

Giếng nước, gốc đa nhớ người ra lính"

Ở làng quê Việt thì thật không khó để có thể cảm nhận thấy được hình ảnh giếng nước gốc đa được xem chính là hình ảnh thân thương của làng quê được nói nhiều trong ca dao xưa đó chính là những câu "Cây đa cũ, bến đò xưa… Gốc đa, giếng nước, sân đỉnh…",… tấc cả như cũng được Chính Hữu vận dụng, đưa vào thơ rất đậm đà, như cũng mang một nỗi nhớ người lính.

Tiếp theo đó chính là ở bảy câu thơ tiếp theo ngồn ngộn những chi tiết rất thực phản ánh hiện thực kháng chiến buổi đầu. Chúng ta cũng đã biết được rằng cũng chính sau 80 năm bị thực dân Pháp thống trị, thế rồi nhân dân ta đã quật khởi đứng lên giành lại non sông. Ngay chính trong ngày đầu kháng chiến, quần và dân ta trải qua muôn vàn khó khăn thiếu thốn trăm bề mà người lính ra trận phải chịu những khó khăn như:

"Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,

Sốt run người vừng trán ướt mồ hồi.

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá 

Miệng cười buốt giá

Chân không giầy …"

Thực sự cho dù những khó khăn gian khổ là thế đó, thế nhưng tất cả những người lính vẫn cứ vui vẻ sống trong tình đồng đội keo sơn một nhà.

Xem thêm:  Tả cây bút chì của em

Ở phần cuối bài thơ đã được Chính Hữu như cũng đã ghi lại cảnh hai người chiến sĩ – hai đồng chí trong chiến đấu. Đó là hình ảnh người lính họ như cũng đã cùng "đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới". Thực sự đây là một hình ảnh đẹp nói về tư thế cũng như là lý tưởng thật đẹp của những người lính không sợ hiểm nguy.

"Đầu súng trăng treo".

Thực sự hình ảnh "Đầu súng trăng treo " được đánh giá cũng chính là một hình ảnh thơ mộng. Hình ảnh này dường như cũng đã nói lên trong chiến đấu gian khổ, anh bộ đội vẫn yêu đời tha thiết. Đồng thời như cũng lại nói lên được tình đồng chí thêm keo sơn gắn bó biết bao nhiêu. Chính trong số họ dường như cũng đã cùng mơ ước một ngày mai đất nước thanh bình và đẹp đẽ nhất.

Sử dụng ngôn ngữ thơ hàm súc, ngôn ngữ như thật mộc mạc như tiếng nói của người lính trong tâm sự, tâm tình. Có thể nhận thấy được chính những câu tục ngữ, thành ngữ, ca dao đã được nhà thơ Chính Hữu vận dụng rất linh hoạt, tạo nên chất thơ dung dị, đồng thời như cũng thật hồn nhiên, đậm đà. Chính Hữu. Thông qua đó cũng khắc họa tình tình và khéo léo giữa bút pháp hiện thực cũng như chính màu sắc lãng mạn như đã hun đúc nên hồn thơ chiến sĩ nông dân thật anh hùng.

"Đồng chí" của Chính Hữu thực sự cũng chính là bài thơ rất độc đáo viết về anh bộ đội Cụ Hồ – những người nông dân mặc áo lính, những anh hùng áo vải trong thời đại Hồ Chí Minh. Bài thơ đồng thời cũng chínhlà một tượng đài chiến sĩ tráng lệ, mộc mạc và bình dị, cao cả và thiêng liêng nhất.

Minh Nguyệt

Post Comment