Văn mẫu lớp 12

Phân tích bài thơ Tây Tiến

Đề bài: Em hãy phân tích bài thơ “Tây Tiến” của

Bài làm

"Tây Tiến" là một trong những tác phẩm đặc sắc của nhà thơ Quang Dũng. Thông qua tác phẩm này thì đã bộc bạch được những suy tư, trăn trở về đồng đội thân yêu đã từng cùng vào sinh ra lửa nơi trận mạc với nhà thơ.

Ấn tượng biết bao khi mở đầu bài thơ là một tiếng gọi làm nao lòng người. Đồng thời nó cũng chính là những nỗi nhớ thương không nguôi:

"Sông Mã xa rồi, Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi".

Kết thúc của câu một là vần “ơi” thế rồi cho đến câu tiếp theo ta như thấ từ láy “chơi vơi” như đã gợi nhớ và kéo dài ra rất nhiều. Ngay từ ở nơi Phù Lưu Chanh thì Quang Dũng cũng đã nhớ về con sông Mã, nhớ rừng núi miền Tây và nhớ cả đoàn quân Tây Tiến nữa. Đoàn quân Tây Tiến chính là một đơn vị bộ đội đã được hoạt động tại vùng rừng núi ở miền Tây Thanh hóa cũng như các tỉnh Hòa Bình, Sơ La – biên giới Việt – Lao trong thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến. Thế rồi tất cả những kỷ niệm này dường như cũng cứ ùa về.

"Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi.

Mường Lát hoa về trong đêm hơi".

Thế rồi biết bao nhiêu địa danh Sài Khao, Mường Lát… đã như trở thành địa danh không thể nào quên với đoàn quan Tây Tiến. Thế rồi ngay cả trong "sương lấp", trong "đêm hơi" thật như mịt mù, lạnh lẽo thì ta dường như cũng đã thấy được cả đoàn quân cũng phải cố gắng vượt qua những cái khó khăn này.

Có thể nhận thấy được chính cuộc chiến đấu diễn ra ác liệt giữa núi rừng miền Tây. Thế rồi ta như thấy được có cả những đèo dốc "khúc khuỷu", cũng dường như thật là "thăm thẳm". Thực sự nơi đây quá héo lánh như chưa từng in dấu chân người. Làm sao quên được chặng đường như đầy gian nan như này cơ chứ:

"Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm,

Heo hút cồn mây súng ngửi trời.

Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi".

Thật dễ có thể nhận thấy được các từ láy được sử dụng đặc sắc như "thăm thẳm", "khúc khuỷu", "heo hút" dường như cũng đã được lựa chọn và sử dụng như những nét khắc. Ta như thấy được cũng với những nét vẽ có giá trị tạo hình đặc sắc, làm hiện lên những dốc. Ta dường như cũng đã thấy được lại có những cồn mây mà nhà thơ và đồng đội phải vượt qua trong những tháng ngày vất vả biết bao nhiêu. vất vả như được đo bằng “ngàn thước lên cao” còn xuống lại đo “ngàn thước xuống”. Thế rồi ta như thấy được tất cả những gì đã xảy ra trên những nẻo đường trường chinh lửa máu và gian khổ ấy? Và ta như cũng thấy được chính âm điệu câu thơ bỗng trĩu xuống buồn đến bấy nhiêu:

"Anh bạn dãi dầu không bước nữa.

Gục lên sung mũ bỏ quên đời!".

Người đọc như cũng đã thấy được từ "anh bạn" cất lên như một tiếng khóc thầm.Tác giả đã sử dụng độc đáo khi nói về cái chết mà tựa như lông hồng biết bao. Cảnh tượng chiến trường đâuu phải cỉ có những khó khăn khônh đâu, mà đó lại có cả những sự hi sinh và sự mất mát nữa.

Xem thêm:  Bình giảng đoạn thơ sau trong bài Tiếng hát con tàu của Chế Lan Viên: Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ… Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn

"Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người".

Có lẽ rằng, ta như hiểu được chính cảnh tượng chiến trường đâu chỉ có đèo cao, cồn mây, đồng thời nơi đó cũng có dốc thẳm. Nơi đây dường như đâu chỉ có mưa ngàn, đâu chỉ có muỗi rừng vắt núi thôi mà ta như thấy được nơi đó cũng còn có bao nhiêu nguy hiểm như đang rình rập chúng ta.

phan tich bai tho tay tien - Phân tích bài thơ Tây Tiến
Phân tích bài thơ “Tây Tiến”

Thế rồi để khi mà có thể vượt lên gian khổ, hi sinh, ta như thấy được trong hành trang người lính đầy ắp những kỉ niệm đẹp của tình quân dân. Qủa thực, làm sao có thể quên được những cảnh "cơm lên khói", ta dường như cũng thấy được chính hương vị đậm đà của "mùa em thơm nếp xôi". Thực sự ta như thấy được chính trong cái hương vị đậm đà của bát cơm tỏa khói, cũng như chính của hương nếp xôi còn quyện theo bao tình sâu nghĩa nặng của người dân bản hiền hòa, của "mùa em". Thực sự hai tiếng "nhớ ôi" gợi lên nhiều bâng khuâng, vương vấn, thấm thía và ngọt ngào:

"Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi"

Khi đến với phần thứ hai bài "Tây Tiến" gồm có 8 câu nói về "hội đuốc hoa" và ta dường như cũng đã hiểu được và cũng đã cho thấy được lại có những chiều sương cao nguyên Châu Mộc. Thế rồi ta như thấy được những giọng thơ man mác, bâng khuâng. Nhà thơ tự hỏi mình rằng liệu "có thấy" và "có nhớ". Qua đây độc giả như cũng đã thấy được sự thấm đẫm chất tài tử, tài hoa và lãng mạn của những chàng lính chiến được nói đến thật hay trong đêm "hội đuốc hoa". Quang Dũng cũng đã sử dụng rất đặc sắc chữ "kìa" là đại từ để trở từ xa, gợi nhiều ngạc nhiên, tình tứ. Thế rồi ta như thấy được chính trong ánh lửa đuốc bập bùng, sự xuất hiện những cô gái Mường, ta như thấy được lại cũng đã có cô gái Thái miền Tây Bắc, những cô gái phù-xao Lào trong bộ xiêm áo dân tộc rực rỡ như cũng đã đem đến cho lòng người lính trẻ biết bao nhiêu niềm vui.

"Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa,

Kìa em xiêm áo tự bao giờ,

Khèn lên man điệu nàng e ấp,

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ".

Có lẽ ai ai cũng nhận ra được ngay cả chữ "bừng" là một nét vẽ có thần. "Bừng" ở đây cũng chính là cảnh ánh sáng như cũng đã bừng lên, đồng thời cũng như đã cháy rực lên từ những ngọn đuốc trong đêm "hội đuốc hoa" thật đẹp và lộng lãy biết bao nhiêu.

Thế rồi ta như cũng đã nhớ Tây Tiến là nhớ đến những chiều sương cao nguyên, đồng thời cũng như chính là việc nhớ đến những con thuyền độc mộc, không dừng lại ở đó thì nỗi nhớ như da diết và lan tỏa hoan, nhớ cả đến "hồn lau nẻo bến bờ". Và tác giả như khắc họa nỗi nhớ mãi "dáng người trên độc mộc", nhớ không bao giờ quên hình ảnh nên thơ đó chính là hình ảnh "Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa". Lúc này chất nhạc tuy có lắng xuống so với đoạn thơ trước nhưng nỗi nhớ như cuộn trào như thật khắc khoải biết bao nhiêu.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Việt trong tác phẩm Những đứa con trong gia đình của nhà văn Nguyễn Thi

Qủa không sai chút nào khi người ta đánh giá đây là một trong những đoạn thơ hay nhất trong bài "Tây Tiến". Đoạn thơ dường như cũng đã thể hiện sự và diễn tả tinh tế, cũng như chính sự tài hoa vẻ đẹp thiên nhiên và tình người, đồng thời lại rất mực hồn nhiên từng làm mê say người đọc:

"Người đi Châu mộc chiều sương ấy,

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ,

Có nhớ dáng người trên độc mộc,

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa".

Tiếp đến, đó chính là phần thứ ba, tác giả Quang Dũng dường như cũng đã dựng lên một tượng đài hùng vĩ, và cũng như thật là bi tráng về đoàn binh Tây Tiến. Thế rồi ta như thấy được chính đoàn quân luồng rừng đi trong biển sương mù, trong những cồn mây trong màn mưa, cũng như đã cố gắng để có thể mà vượt qua bao nhiêu núi cao, vượt qua những con đèo cao, dốc thẳm, "áo vải chân không đi lùng giặc đánh", bỗng bất ngờ xuất hiện:

"Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc,

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm".

Thật không khó có thể nhận ra được rằng, chính đoạn thơ dường như cũng đã ghi lại một cách chân thật, cũng như không khí như cũng thật hào hùng cái khốc liệt dữ dội của . đó là của một dân tộc quật khởi đứng lên dùng giáo mác, đã cũng đã cố gắng để có thể cầm gậy tầm vông chống lại sắt thép quân thù. Thực sự Quang Dũng cũng đã thật là tài tình khi ông cũng đã khắc họa được chính hình tượng thơ được đặt trong thế tương phản đối lập để khẳng định chí khí hiên ngang của những bản lĩnh anh hùng, không chỉ thế mà nó lại như để khẳng định những tâm hồn với bao mộng mơ tuyệt đẹp. Ta dường như cũng đã thấy được rằng chính "Đoàn binh không mọc tóc", hay những câu "quân xanh màu lá", có vẻ tiều tụy như đã minh chứng cho sự khó khăn và vất vra. Những người lính Tây Tiến dường như cũng đã xuất thân từ những mà ở họ đã xếp bút nghiêng để theo việc binh đao nên trong họ dường như vẫm đượm mùi sách vở cũng như những sự hào hoa lãng mạn biết bao nhiêu. Đó chính là những câu thơ với những giấc mộng như thật tuyệt đẹp:

"Mắt trừng gửi mộng qua biên giới,

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm".

Đó chính là những giấc mộng chiến công. Hay đó cũng có thể coi là giấc mộng đánh tan đồn giặc, để có thể đánh tan quân thù. Hình ảnh "Mắt trừng" gợi tả tư thế chiến đấu lẫm liệt vô song khi đánh giáp lá cà, đó là những khi tung hoành trong đồn giặc. Qua đó ta như thấy được ngayy chính trong hành trang và trong tâm hồn những người lính trẻ còn mang theo bao giấc mơ tuyệt vời. Họ dường như không hề nguôi ngoai khi cứ nhớ về phố cũ trường xưa, họ dường như cũng đã mơ về một tà áo đẹp, một "dáng kiều thơm" và đó chính là nơi Hà Nội thân yêu.

Qủa thực ta như thấy được chính câu thơ "Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm" thể hiện chất tài tử, cũng như những chất thật hào hoa của người lính Tây Tiến. Không chỉ vậy thơi đâu. Bài thơ dường như cũng đã cho ta thấy nỗi nhớ, cái mộng mơ của người lính thời trận mạc là nông dân. Hay đó có thể là những người tiểu tư sản thành thị đều đẹp và đáng yêu vì nỗi nhớ, cái mộng mơ ấy đều biểu lộ một tình yêu quê hương thắm thiết. Chính vì những điều này mà đã có một thời kỳ người ta quay lưng với tác phẩm và cho rằng “Tây Tiến” chính là bài thơ bi lụy thì trải qua khắc nghiệt của đã là cho tác phẩm như càng trở nên thật ý nghĩa. Quang Dũng như nhắc nhớ đến cho người đọc biết được rằng trong chiếc tranh không bao giwof có màu hồng hoàn toàn cả. Nó phải có sự đau thương và buồn thảm và chính thông qua đó người lính Tây Tiến mới như hiện ra thật hơn và anh hùng hơn vì họ đã không sợ những cảnh khó khăn của thiên nhiên như đang đe dọa mạng sống của họ.

Xem thêm:  Năm 20 tuổi, tôi nói: “Tôi và Mô-da”. Năm 30 tuổi, tôi nói: “Mô-da và tôi”. Năm 40 tuổi, tôi nói: “Chỉ có Mô-da”

"Rải rác bên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh.

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành".

Sự thực đó chính là đã có biết bao đồng đội thân yêu của nhà thơ đã ngã xuống trong lửa đạn. Thế rồi ta như nhìn nhận thấy được rằng chính với "áo bào thay chiếu" rất bình dị, chẳng có "da ngựa bọc thây" như những tráng sĩ thời xưa, các anh đã thanh thản "về đất". “Về đất” có nghĩa đó chính là sự vĩnh viễn nằm trong lòng mẹ – Tổ quốc thân yêu. Ta dường như cũng đã thấy được các anh đã "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Thế rồi ta như thấy hình ảnh con sông Mã như lại cất cao lên, và lần này nó lại như "gầm lên" và cũng như thực sự vang vọng giữa núi rừng như dội lên trầm hùng trong lòng đồng đội. Không sai chút nào khi ta cứ ví tiếng thét tiếng “gầm” của sông Mã nó như tiếng kèn trong bài "Chiêu hồn liệt sĩ", như loạt đại bác nổ xé trời giữa núi rừng chiến khu, mang sắc thái của một lời thề cao cả, thiêng liêng.

Dễ nhận thấy được chính trong với khổ cuối bài thơ, người đọc dường như cũng đã thấy được chính âm điệu trở nên tha thiết sâu lắng, bồi hồi. Ta như vẫn thấy được đó cũng chính là tiếng lòng rung lên theo hoài niệm. Biết bao thương nhớ khôn nguôi đó là những câu như:

"Tây Tiến người đi không hẹn ước

Đường lên thăm thẳm một chia phôi

Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy

Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi".

"Tây Tiến" là bài thơ viết về người lính tiêu biểu nhất cho thơ ca Việt Nam thời kháng chiến chống Pháp. Với nghệ thuật bút pháp lãng mạn, thế rồi ta như thấy được cũng chính với những cốt cách tài hoa, phong độ hào hùng của nhà thơ – chiến sĩ. Thực sự tác giả Quang Dũng đã chạm khắc vào thời gian, chạm khắc tinh tế vào thơ ca và lòng người hình ảnh người chiến sĩ vô cùng anh dũng và hiên ngang và họ cũng như gần với những người bình dân chứ không hề bị tô hồng khiến họ trở lên xa lạ.

Minh Nguyệt

Từ khóa tìm kiếm:

  • đánh giá Mường Lát filetype:pdf

Post Comment