Văn mẫu lớp 11

Phân tích bài thơ Tràng Giang của tác giả Huy Cận

Đề bài: bài thơ

Bài làm

Tràng giangchính là một trong những tác phẩm hay và thật đặc sắc của nhà thơ . Bài thơ cũng chính là bài thơ mang được âm hưởng thật độc đáo và thể hiện được phong cách của tác giả . “Tràng giang” cũng chính là lời bộc bạch của một tâm hồn cô đơn, cũng như sự bơ vơ ngay giữa quê hương mình. Hay có thể nói đúng hơn thì đó là nỗi buồn của cả một thế hệ chứ không riêng gì một hồn thơ của Huy Cận nữa.

Đọc bài thơ ngay từ cái tên “Tràng giang” dường như cũng đã gợi lên hình ảnh một con sông dài, nó cũng như lại thật mênh mông và bát ngát. Dường như chính ấy nó lại đã chảy từ xa xưa của lịch sử, và nó cũng lại đã đi qua bao nền văn học. Đồng thời nó như cũng đã lại chứng kiến biết bao nhiêu thế hệ người sinh ra và mất đi. Không dừng lại ở đó ta vẫn còn có thể được chính điệp vần “ang” nó cũng đã gợi lên hình ảnh được con sông dài cũng như đã giúp cho người đọc còn tạo được âm hưởng chính trong tâm trí của người đọc.

Ngay từ đầu bài thơ người đọc cũng lại cảm nhận được chính cảnh sông nước mênh mông, bất tận:

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song

Thuyền về, nước lại sầu trăm ngả   

Củi một cành khô lạc mấy dòng

Người đọc cũng lại cảm nhận thấy được câu thơ “óng gợn tràng giang buồn điệp điệp”. Thế rồi cũng chính trên dòng sông buồn muôn con sóng ấy là một con thuyền nhỏ nó đang buông mái chèo xuôi theo dòng nước mênh mang. Ở đây, người đọc như cũng lại có thể nhận thấy được hình ảnh thuyền và nước chỉ “song song” , song song đến vô tận cho nên ta mới cảm nhận thấy được một sự lạc lõng đễn vô định ở đây. Trên cảnh sông nước đó lại hiện lên hình ảnh của củi khô “Củi một cành khô lạc mấy dòng”. Thế rồi cũng như cái nhìn của nhà thơ giữa “trời rộng, sông dài” tác giả Huy Cận cũng lại chỉ tập trung vào các vật nhỏ như sóng, thuyền. Hình anhe củi khô đã khiến sự đối lập được đẩy cao, làm rõ không gian sông nước bao la và cũng thật vô định biết bao nhiêu. Cho đến khổ thơ thứ hai dường như cũng lại gắn với chính nỗi buồn hiu quạnh như được tăng lên gấp bội và thấm sâu vào cảnh vật sông nước lúc này đây đó là:

Xem thêm:  Phân tích hình tượng sông Đà

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu

Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều

Nắng xuống trời lên sâu chót vót

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu

Có thể nhận thấy được cũng chính với toàn bộ khổ thơ khiến cho người đọc cảm tưởng một nỗi buồn cuốn xiết, tê tái lấy tất cả biết bao nhiêu. Chính một cái cồn nhỏ lơ thơ mà lại còn vắng vẻ dường như cũng lại thêm ngọn gió đìu hiu nên càng thêm buồn bã hơn, não nề và buồn thiu. Chính cả những tiếng huyên náo của buổi chợ chiều ngoài kia dường như cũng không rõ những. Người đọc cũng có thể cảm nhận được không phải trời “cao” mà là trời “sâu”. Tác giả thật tinh tế khi cũng đã lại lấy chiều sâu để gợi cái hun hút, và sao không thấy cao sâu như thế nào của trời đất. Thực sự cũng chính hình ảnh sông nước mênh mông biết nhường nào và thêm một chữ “cô liêu” ở chính ngay cuối đoạn dường như đã lột tả hết  nỗi buồn sâu thẳm dường như cũng cắt cứa, như cũng lại đã thấm vào không gian ba chiều. lúc này thực sự cũng thật nhỏ bé và cô đơn biết bao. Buồn mỗi nỗi sầu nhân gian.

phan tich bai tho trang giang - Phân tích bài thơ Tràng Giang của tác giả Huy Cận

Phân tích bài thơ Tràng Giang

Không dừng lại ở đó thì chính nỗi buồn quạnh quẽ tiếp tục  thấm nhuần sang khổ thứ ba. Người đọc như cũng có thể cảm nhận thấy được một loạt những hình ảnh cũng lại được hiện lên nhưng tất cả đều nhằm nói lên chỉ một tâm trạng như:

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của tác giả Hàn Mặc Tử

Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng

Mênh mông không một chuyến đò ngang

Không cầu gợi chút niềm thân mật

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng

Có thể nhận thấy được khi sang khổ thơ này, dường như có một sự chuyển biến, có một sự thay đổi. Chính sự vận động của thiên nhiên, không còn u buồn và tĩnh lặng đến thê lương biết bao thông qua chính hình ảnh bèo dạt. “Bèo dạt về đâu” thực sự cũng đã lại khiến cho người ta dễ thất vọng bởi cánh bèo trôi dạt vô định, và cũng đã không biết nơi  nào để bấu víu mà cứ lặng lẽ dạt “về đâu” mặc cho số kiếp. Khi nhìn nhận toàn cảnh sông dài, trời rộng bao la kia cũng tưởng như rất hùng tráng nhưng tuyệt nhiên thiên nhiên lúc này đây lại không có lấy một bóng con người mà phong cảnh lại rất hoang sơ.

Và có lẽ ở khổ thơ cuối, bút pháp nghệ thuật của tác giả được đẩy lên cao nhất với nét vẽ chấm phá rất đắc điệu:

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc

Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa

Lòng quê dợn dợn vời con nước

Không khói cũng nhớ nhà.

Trong chính khổ thơ cuối này thì chính tư tưởng cả bài thơ cũng như tâm tình của nhà thơ được gửi gắm qua khổ thơ cuối này. Có thể nhận thấy được chính hình ảnh “mây cao đùn núi bạc” nó dường như cũng lại mang dáng dấp của thơ Đường mà nó cũng đã lại tạo nên ấn tượng về sự hùng vĩ của thiên nhiên. Khi đứng trước cảnh sông nước, mây trời bao la ấy thì bỗng thấy xuất hiện một cánh chim nhỏ bé, chao nghiêng. Chính hình ảnh của cánh chim đơn lẻ trong một buổi chiều tà cũng để gợi lên một nỗi buồn xa vắng. Thậm chí khi đọc đoạn thơ này thì cũng lại có nhận định cho rằng, người đọc cảm tưởng rằng như cũng cả thiên nhiên đất trời rộng lớn đang đè nặng lên đôi cánh nhỏ bé đó cũng đã cho nên cánh chim mới sa xuống như vậy. Chính cảnh thiên nhiên như cũng thật là rộng lớn và hùng vĩ bao nhiêu thì đối lập với cánh chim đó cũng thật bé nhỏ, nó lại còn đơn độc và nhỏ nhoi

Xem thêm:  Nghị luận xã hội câu nói: Hãy giữ trái tim không bao giờ chai cứng, và tâm tính không bao giờ kiệt sức, và bàn tay không bao giờ gây sự tổn thương...

Lòng quê dợn dợn vời con nước

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Người đọc như cũng nhận thấy được chính giữa thiên cảnh bao la hùng vĩ nhưng nó cũng đã lại thấm đẫm nỗi buồn man mác đã khiến cho tác giả nhớ đến của chính mình. Khi nhớ về là tác giả cũng lại nhớ ngay đến những con quen một thời của mình. Người đọc cũng lại có thể cảm nhận được rằng , khi mà nhà thơ buồn trước không gian hoang vắng, sóng gợn tràng giang nó cứ thật hiu hắt khiến ông nhớ tới như một nguồn ấm áp. Tác giả như cứ một mình đối diện với khung cảnh kia thì càng cắt cứa thêm nỗi nhớ . Nỗi nhớ như cũng cứ thường trực trong lòng của tác giả vậy.

Bài thơ “Tràng giang” của nhà thơ Huy Cận là một bài thơ đẹp, không chỉ vẽ lên một bức tranh thiên nhiên u buồn, môt bức tranh thiên nhiên như cũng thật hiu quạnh mà cũng thông qua đó còn khắc họa được tâm trạng cô liêu, sự đơn độc của con người và hơn thế đó cũng chính là một quê hương, mong ngóng về quê hương chân thành sâu sắc với nỗi buồn trước không gian mênh mông sông nước.

Minh Nguyệt

Post Comment