Văn mẫu lớp 10

Phân tích bài thơ Tự Tình 2 của nữ sĩ Hồ Xuân Hương

Đề bài: Phân tích bài thơ Tự Tình 2 của nữ sĩ Hồ Xuân Hương

Bài làm

Nói đến về thân phận lẽ mọn của người phụ nữ xưa thì trong thơ ca có biết bao nhiêu người thi nhân đã nổi danh trong đề tài này. Thế nhưng chắc chắn không phải thi nhân nào cũng có thể nói lên nỗi oan khuất, sự khao khát hạnh phúc đến mỏi mòn như nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Thông qua bài thơ “Tự tình 2”  được đánh giá chinh là một trong những bài thơ hay nhất nói về nỗi buồn, nỗi cô đơn thấm thía của người yêu đời. Bên cạnh đó thì cũng thật tràn đầy sức sống nhưng gặp cảnh ngộ éo le của một người phụ nữ luôn luôn khao khát tình yêu nhưng chỉ gặp toàn dang dở cũng như thật bất hạnh.

Nữ sĩ Hồ Xuân Hương cũng được sinh ra và lớn lên trong một giai đoạn lịch sử đầy sóng gió đó là vào khoảng nửa cuối thế kỉ XVIII đến nửa đầu thế kỉ XIX. Tác giả cũng chính nhân chứng cũng như phần nào chịu ảnh hưởng cái không khí sôi sục của phong trào quần chúng đòi để có thể quyền sống, quyền hạnh phúc cho . Thực sự có thể nhận thấy được cũng chính không khí ấy tác động đến tâm hồn vốn thông minh và hơn nữa đó là sự giàu lòng trắc ẩn của bà. Hồ Xuân Hương cũng đã tự ý thức về mình, tự thức tỉnh, trăn trở về đời mình, một cuộc đời lắm éo le, bạc phận đến tê tái khi không được hưởng hạnh phúc. Việc bà lấy chồng hai lần, hai lần làm lẽ và đáng buồn là cả hai lần chồng đều chết sớm. Có thể nói thì điều đó như với bà là những biểu hiện cụ thể, cũng như thật chứa đầy nước mắt của nỗi đau muôn thuở của người phụ nữ đó là “hồng nhan bạc phận”.

Thật dễ có thể nhận thấy được ngay ở chính ở đầu bài thơ "Tự tình", tác giả Hồ Xuân Hương dường như cũng đã gợi ra một khoảng thời gian, gợi ra một góc không gian xao xác tiếng gà. Thực sự có thể nói được rằng cũng chính đây là một thứ không gian, cũng như là thời gian nghệ thuật được vận dụng làm nền cho sự thổ lộ tâm trạng tác giả đến đang đau xót và tái tê cô đơn

Xem thêm:  Soạn bài Tức nước vỡ bờ trong tiểu thuyết Tắt đèn của Ngô Tất Tố

"Cảnh khuya văng vẳng trống canh dồn"

Dùng từ láy đặc sắc và ấn tượng "văng vẳng” đã tạo lên sự hấp dẫn của câu thơ. Thế nhưng người đọc có thể nhận thấy được ở đây nó vừa biểu thị tâm trạng, không khí, cái không khí buồn và cũng vô cùng vắng lặng của một người cứ luôn luôn thao thức giữa đêm khuya thanh vắng để gợi mở đến câu tiếp theo:

“Trơ cái hồng nhan với nước non”

Sử dụng hay nhất của Hồ Xuân Hương trong câu thơ này chính là từ “trơ”. Từ “trơ” được hiểu đó chính là trơ trọi liên tưởng đến sự lẻ loi. Chúng ta cũng lại có thể nhận thấy được nhà thơ dường như cũng đã lại nỗi buồn hồng nhan. Ở đó cũng chính là một nỗi buồn “cụ thể”, nỗi buồn đến tê tái nhất. Đặc biệt đó cũng lại càng kinh khủng hơn khi cọ xát với toàn xã hội ngoài kia không biết như thế nào –  “nước non”. Người đọc như cũng lại được ở đây đó cũng chính là một nỗi buồn đè nặng lên tâm sự của người phụ nữ trong xã hội xưa.

phan tich bai tho tu tinh 2 - Phân tích bài thơ Tự Tình 2 của nữ sĩ Hồ Xuân Hương

Phân tích bài thơ Tự Tình 2 của nữ sĩ Hồ Xuân Hương

“Chén rượu hương đưa say lại tỉnh”.

Câu thơ nữ sĩ Hồ Xuân Hương như đã gợi nhớ một câu thơ đầy trầm tư của người xưa:

“Rút gươm chém xuống nước, nước càng chảy mạnh

Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”

Thế rồi bà cũng thật bất lực, câu thơ chuyển sang một sự cám cảnh sinh tình. Hồ Xuân Hương nói câu thơ như thật tình tứ đó là:

Xem thêm:  Bài 6 - Cảnh ngày xuân

“Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn”

Thực tế có thể nhận thấy được cũng chính trong thẩm mĩ xưa thì người ta cũng luôn luôn coi vầng trăng tượng trưng cho cuộc đời, coi vầng trăng cũng chính là tuổi tác của người phụ nữ. Người đọc cũng có thể nhận thấy được hình ảnh vầng trăng bóng xế như cũng đa được đánh giá chính là một hình ảnh sáng tạo của nữ sĩ Hồ Xuân Hương như cũng đã thể hiện được một nét vừa đẹp vừa đượm buồn. Vầng trăng khuyến như gợi một đi vừa là một hình ảnh đẹp nhưng lại gợi một nỗi buồn đến tái tê vì nó không được viên mãn tròn đầy.

Chuyển đến câu 5, 6 tứ thơ như đột ngột chuyển biến thật độc đáo và cũng thật thành công của tác giả. Có thể nhận thấy được cũng từ sự cụ thể trong miêu tả khiến việc lúc này đây dường như cũng đã lại trở nên thuần khiết. Một cảnh thực hoàn toàn đó chính là câu thơ:

"Xiên ngang mặt đất rêu từng đám,

Đâm toạc chân mây đá mấy hồn”

Sử dụng nghệ thuật đảo ngữ và đối tạo nên sự sinh động và nữ sĩ cũng như đã miêu tả được cảnh vật thiên nhiên lúc này đây như càng căng đầy sức sống. Có thể nhận thấy được ở đây cũng có một sức sống nhờ tài quan sát của bà như quẫy đạp, cựa mình. Thực sự để mà nói cảnh này chỉ có thể là cảnh sáng tạo, mạnh mẽ của "Bà chúa thơ nôm" chứ không phải của một ai khác. Người đọc như cũng nhận thấy được rõ ràng là buồn đau, rõ ràng đang rất buồn, rất cô đơn nhưng điều đó thực sự cũng vẫn không suy giảm chất riêng của Hồ Xuân Hương được chút nào. Thông qua đây ta nhận thấy được chính cái bản lĩnh, sức sống mãnh liệt và đồng thời đó cũng chính là sự khao khát với cuộc đời dường như cũng lại đã khiến cho dù lòng đầy đau thương thế nhưng Hồ Xuân Hương cũng cứ vẫn nhìn cảnh vật với con mắt yêu đời, tha thiết bằng con mắt như chứa chan sức sống. Và đó cũng chính là sự lí giải về những phản kháng, lý giải về đối nghịch trong bản chất rất Xuân Hương. Bà cũng đã sáng tạo nên những vần thơ châm biếm đối lập đặc sắc như vậy. Chắc chắn rằng chính vũ khí ấy dường như cũng đã lại hơn hẳn chén rượu “say rồi tỉnh”. Và thông qua đây nó cũng chính là phương tiện kì diệu nâng đỡ tâm hồn nữ sĩ.

Xem thêm:  Đọc Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn.

“Ngán nỗi xuân đi, xuân lại lại,

Mảnh tình san sẻ tí con con!”.

Người đọc cũng có thể cảm nhận được tuy yêu đời là thế, sức sống mãnh liệt là thế mà cuộc đời riêng của người con gái này thì vẫn cứ“Xuân đi xuân lại lại. ”. Sử dụng điệp từ chỉ cái vòng luẩn quẩn đáng ghét, nó cũng như thật vô vị của ngày tháng, của cuộc đời. Cũng chính vì điều này khiến bà không tránh khỏi một tiếng thở dài chua xót đến đắng cay. Khi mà càng chua xót thì mảnh tình kia đã nhỏ nhoi như thế mà giờ cũng phải san sẻ đi để nhận lại có “tý con con”. Câu thơ như một vết thương cắt cứa và nhức nhối biết bao.

Bài thơ “Tự tình 2” như cũng đã khắc họa được ở xã hội phong kiến, một xã hội mà hạnh phúc riêng lúc đó như cũng đã đối lập thật gay gắt với cơ cấu xã hội chung. Hơn hết thì bài thơ “Tự tình" là một bài thơ đòi quyền hạnh phúc, đó cũng chính là một lời phản kháng độc đáo lại chứa chan tiếng nói lên để có thể bênh vực của người phụ nữ. Đồng thời bài thơ cũng lại tạo được sự thấu hiểu, đồng cảm với những cảnh ngộ éo le, trắc trở của những người phụ nữ.

Minh Nguyệt

Post Comment