Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của thi sĩ Hữu Thỉnh

Đề bài: Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác

Bài làm

Bác Hồ – vị lãnh tụ đáng mến của dân tộc và khi Bác ra đi đã để lại niềm xót thương vô hạn cho tất cả người dân Việt Nam cũng như nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới. Thể hiện được sự xúc động cũng như thành kính khi có cơ hội được ra thăm lăng Bác, nhà thơ Viễn Phương đã viết lên những nghĩ suy của mình trong chính tác phẩm nổi danh "Viếng lăng Bác". Qủa thực đây cũng là bài thơ gợi cho em niềm cảm xúc sâu xa nhất của tác giả đối với Bác Hồ.

Không khó để nhận thấy được cảm xúc đầu tiên mà em cảm nhận được từ bài thơ có lẽ vì bài thơ “Viếng lăng Bác” như cũng đã lại được thể hiện được tình cảm chân thành và giản dị của đồng bào Nam bộ. Đó chính là tình cảm luôn muốn nhắn gửi, nhờ Viền Phương có thể hộ cùng Bác nỗi mong chờ và mong đợi Bác, đó là những vần thơ chan chứa:

"Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi hàng tre! Xanh xanh Việt Nam"

Câu thơ như thật ấm áp tình người với cách xưng hô thân mật "con". Chúng ta đều là những người con trung hiếu của Bác Hồ kính yêu. Tình cảm như trào dâng qua những câu thơ chan chứa với một không khí ấm áp, gần gũi. Tác giả Viễn Phương dường như cũng đã lại khéo léo chọn hình ảnh cây tre và đây cũng được coi là một trong những hình ảnh thân thuộc của đất nước để mờ bài thơ rộng hơn cũng như thật xa hơn nhưng cũng gần gũi hơn bao giờ hết. Lý do ở đây đó chính là cứ nhắc đến hình ảnh cây tre, người ta dường như lại nghĩ tới đất nước, nghĩ tới dân tộc Việt Nam với bao đức tính cao qúy nhất. Tiếp đến những câu thơ tiếp cũng lại gợi được những liên tưởng đó là theo đoàn người, tác giả vào thăm lăng Bác, nhà thơ nhìn thấy đó là hình ảnh thật đẹp và độc đáo:

"Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ."

 "Mặt trời" ngày ngày đi qua trên lăng là mặt trời của đất, nguồn sáng lớn nhất, rực rỡ và vĩnh viễn trên thế gian. Nhưng mặt trời ấy còn thấy và nhận ra một mặt trời khác, một "'mặt trời trong lăng" rất đỏ. Mặt trời trên cao được nhân hóa, nhìn mặt trời trong lăng bằng đôi mắt của mặt trời. Một hình ảnh chứa chan bao tôn kính đối với Bác Hồ vĩ đại. Bàng hình ảnh ẩn dụ, nhà thơ đã ví Bác là mặt trời. Người là mặt trời đỏ rực màu cách mạng sẽ mãi mãi chiếu sáng đường chúng ta đi bằng sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Người. Đây là nét nghệ thuật sáng tạo cùa tác giả. Độc đáo hơn, nhà thơ còn sáng tạo một hình ảnh khác nữa để ca ngợi Bác:

"Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân."

Thế rồi hình ảnh những dòng người đến lắng Bác với một nỗi niềm thành kính, thương nhớ Bác gợi liên tưởng đến một hình ảnh như kết thành những tràng hoa tươi thắm nhất để dâng lên Bác. Nhưng tràng hoa này như để "Dâng bẩy mươi chín mùa xuân". Đây thực sự cũng chính là hình ảnh hoán dụ mang ý nghĩa tượng trưng. Có thể nhận thấy được rằng con người bảy mươi chín mùa xuân ấy dường như cũng lại đã sống một cuộc đời đẹp như những mùa xuân và đã làm ra những mùa xuân cho đất nước, cho con người chúng ta vậy. Khi nhà thơ Viễn Phương vào lăng, được nhìn thấy Bác nằm trong giấc ngủ bình yên giữa một vùng ánh sáng nhè nhẹ dịu hiền thì không thể không xúc động

Loading...

"Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở trong tim!"

Có thể nhận thấy được chính ánh sáng của những ngọn đèn mờ ảo trong lăng dường như cũng lại gợi nhà thơ sự liên tưởng thật là thú vị "ánh trăng". Tác giả Viễn Phương như cũng lạ đã thế hiện sự am hiểu của mình về Bác Hồ thông qua sự liên tường kì lạ đó. Thật dễ có thể nhìn thấy được rằng trăng với Bác cũng là bạn tri kỷ. Lấy hình ảnh trời xanh hay chính là Bác là mãi mãi thế nhưng vẫn thấy đau nhói ở tận sâu con tim. Bác ra đi nhưng Bác và những lời dạy của Bác vẫn còn đúng đắn và sống mãi trong lòng mỗi người những thật không thể nào có thể không xót xa được. Qủa thực đây cũng chính là sự đau xót, chân thành của tác giả.

Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác

Khi nghĩ đến cảnh phải rời xa lăng Bác thì Viễn Phương thấy bịn rịn không muốn dứt. Có thể nhận thấy được chính tình cảm của nhà thơ trong suốt thời gian trên luôn sâu lắng, đau lặng lẽ nhưng đến giây phút này. Nhà thơ Viễn Phương không thể nào ngăn được nữa và ông như cũng lại để cho tình cảm theo dòng nước mắt tuôn trào, dâng lên cao hơn và đặc biệt người ta cũng lại có thể cảm nhận được sự tha thiết nhất đó là mong "mơ về miền Nam thương trào nước mắt". Câu nói không hề hoa mỹ cũng đã lại mang đến cho người đọc thấy được sự chân thành của chính nhà thơ.

Thực sự ước nguyện thành kính của Viễn Phương cũng đồng nhất với những mong ước chung của những người đã hoặc chưa một lần nào gặp Bác Hồ kính yêu:

"Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này."

Từ ngữ mà tác giả sử dụng ó thể thấy được dùng nhiều ở đây là từ "muốn làm" đã được tận dụng và được lặp di lặp lại nhiều lần trong đoạn thơ thể hiện được ước muốn, đồng thời cũng chính là thể hiện được sự tự nguyện của tác giả. Người đọc dường như cũng có thể cảm nhận thấy được chính hình ảnh cây tre lại xuất hiện khép bài thơ lại một cách khéo léo và cũng đầy dụ ý. Có thể nhận thấy được chính một mong ước chân thành của nhà thơ Viễn Phương. Ông như cũng đã muốn làm con chim hằng ngày ca hót cho Bác yên ngủ, và ước muốn có thể làm đóa hoa tỏa hương thơm ngào ngạt, và hơn hết là thành cây tre kiên cường canh giấc ngủ ngàn thu cho Bác.

Bài thơ "Viếng lăng Bác" thật là một bài thơ cảm xúc, dường như đọc bài thơ ta như có cảm giác đây chính là một trong những cảm xúc thật chứa chăn và rung động của tình cảm giàu yêu thương của Viễn Phương cũng như nhân dân miền Nam với Bác. Bài thơ cũng trở thành tiếng lòng chung của sự biết ơn, sự nguyện ước của cả dân tộc Việt Nam ta.

Minh Nguyệt

Đánh giá bài viết
Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • bai tho vieng lang bac cua giac si nao