Văn mẫu lớp 11

Phân tích bài thơ Vội Vàng của tác giả Xuân Diệu

Đề bài: Phân tích bài thơ Vội Vàng của tác giả Xuân Diệu

Bài làm

Nổi danh là nhà thơ viết về thơ tình hay nhất – Xuân Diệu với những bài thơ để đời khiến cho thế hệ chúng ta cứ nhắc nhớ mãi thơ của ông. Có một tâm hồn say mê, yêu đến đắm say, yêu đến cuồng nhiệt của một tâm hồn của một tình yêu khát khao mong muốn một trọn vẹn. Bài thơ “Vội vàng” chính là một trong những bài thơ nói về điều đó.

Người đọc như ấn tượng ngay với những câu thơ mở đầu, câu thơ như bộc lộ được cái tôi đầy khao khát và mãnh liệt biết bao nhiêu của thi sĩ:

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt nữa

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi

Xuân Diệu thật tài tình chỉ với một tâm hồn yêu đời đến mãnh liệt mới có một niềm khao khát để có thể bám víu, giữ lấy tất cả những hương sắc của thế gian ngoài kia. Tác giả Xuân Diệu đã dùng từ “Tôi” chứ không phải dùng những từ “ta”, “chúng ta” để có ý khẳng định cái tôi cá nhân của chính mình. Hơn hết lại còn thể hiện được những khát khao mãnh liệt của mình khi đứng trước thiên nhiên tuyệt đẹp.  Nhà thơ thật muốn say đắm với tất cả từ ánh nắng, màu sắc, và hương thơm,… ông như muốn lưu giữ lại hết chỉ để cho riêng mình mà thôi.

Chưa hết đến với những dòng thơ tiếp theo như nói liền mạch cảm xúc dào dạt thì ông đã còn chỉ ra cho mọi người thấy được cảnh sắc nơi trần thế còn đẹp lắm, xanh tươi lắm.

Xem thêm:  Trình bày suy nghĩ của em về bệnh thành tích hiện nay

Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa

Việc sử dụng ngôn từ trau chuốt đồng thời cũng hết sức mượt mà, Xuân Diệu đã tinh tế trong việc để có thể diễn tả một bức tranh thiên nhiên mùa xuân tươi vui và đầy màu sắc thật đẹp. Tất cả như tạo lên một bức tranh mà ở đó sự sống, sự tươi vui, niềm hạnh phúc đang ở độ căng tràn nhất, non tơ nhất. Có thể nhận thấy được đây thực sự chính là một thiên đường nơi trần thế thật đáng sống. Cái tài của Xuân Diệu chính là dùng ngôn từ mà khiến cho người ta đọc lên cũng thấy được bức tranh mùa xuân đnag rõ mồn một. Không chỉ vậy bức tranh còn được vẽ bởi ánh sáng, màu sắc, âm thanh và cả tấm lòng rạo rực của tác giả như đang thôi thúc lan tỏa đến mọi người. Để rồi đang tươi vui là thế thì tác giả lại chuyển đến đoạn thơ như chuyển đổi cảm giác vì khi đó giọng thơ như chùng xuống một cách đến bỡ ngỡ.

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa

Có thể dễ dàng nhận thấy được câu thơ bị ngắt làm hai diễn tả niềm vui sướng tận hưởng ấy không được trọn vẹn một chút nào. Và chính là nhà thơ nhận ra rằng, điều sung sướng ấy thật ngắn ngủi biết bao nhiêu:

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Liên trong tác phẩm Hai Đứa Trẻ của nhà văn Thạch Lam

Xuân đang đến nghĩa là xuân sẽ qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Ở đây, người đọc lại có thể nhận ra được về một ý niệm về mà Xuân Diệu đã gửi gắm. là tuyến tính một đi không bao giờ trở lại. Mùa xuân của hôm nay đã khác mùa xuân của trước đây. là một chiều cho nên những sự non trẻ, tươi mới kia rồi cũng sẽ bị xóa nhòa đi và làm già đi không còn như ban đầu nữa và nhà thơ cũng đã cảm nhận thấy cái phũ phàng khi trôi đi.

phan tich bai tho voi vang - Phân tích bài thơ Vội Vàng của tác giả Xuân Diệu

Phân tích bài thơ Vội Vàng của tác giả Xuân Diệu

Tất cả vạn vật dường như cũng đã lại chuyển biến theo thời gian, cũng trôi dần đi theo năm tháng. Thế rồi cũng chính mùa xuân có thể vẫn quay trở lại nhưng của một người thì chỉ có lần cho nên Xuân Diệu đã nuối tiếc cho của mình.

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Và cũng cho đến đây ta như cũng lại có thể cảm nhận được rằng cũng chính người đọc càng nhận ra một triết lý sâu sắc về thời gian là tuyến tính. Xuân Diệu thật tài tình khi ông cũng đã lại nhận ra được sự chân thực này về thời gian cho nên ông mới “tiếc cả đất trời”. Khi đã nhận thức rõ được thì nhà thơ đã bắt đầu sống thật vộng vàng, thật gấp gáp để muốn được uống trọn cái ly tràn đầy của cuộc sống:

Xem thêm:  Nghị luận về tuổi trẻ học đường với vấn đề tai nạn giao thông

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu

Ta muốn thâu trong một cái hôn chiều

Và non nước, và cây. Và cỏ rạng.

Sử dụng chính với điệp từ “ta muốn” đã bật lên khát khao được yêu, được sống cháy bỏng của nhà thơ Xuân Diệu. Ông như khao khát được “ôm”, khao khát để mà được thâu tóm được cả đất trời trong đôi tay quấn riết thật không muốn rời. Đó là những mây đưa, gió lượn, đó là những cánh bướm với tình yêu, nào non nước, cỏ cây và cỏ rạng như để có thể thưởng thức, tận hưởng sao cho thật “cho chuếnh choáng”, “cho đã đầy” và cho đến cuối “cho no nê” mới thỏa lòng thỏa dạ đó chính là câu:

Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi

Bài thơ “Vội vàng” được xem cũng chính là nỗi niềm của một tâm hồn khao khát sống, nỗi niềm khao khát yêu đến cuồng si. Đó chính là tuổi trẻ, tình yêu và cuộc sống thực sự đó là món quà vô giá mà Thượng đế ban tặng cho mỗi người và mỗi người lại chỉ được tận hưởng tất cả những điều đó ở một khoảng thời gian nhất định. Cho nên hãy biết trận trọng, tận hưởng cuộc sống, cuộc sống này thực sự đáng sống.

Minh Nguyệt

Post Comment