Văn mẫu lớp 12

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Đề bài: Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Bài làm

Nhà văn Nguyễn Tuân được biết đến chính là một nhà văn tài năng trong việc sử dụng ngôn ngữ của dân tộc. Ông như cố gắng làm sống dậy được một thời quá khứ như cũng thật rực rỡ của dân tộc như đang bước vào giai đoạn quên lãng đi. Trong số những tác phẩm của ông cũng đi theo khuynh hướng đó đặc biệt người đọc cũng dễ dàng có thể nhận thấy được nhân vật viên quản ngục trong “Chữ người tử tù” cũng đã phần nào thể hiện được những ý tưởng, thông điệp muốn níu giữ vẻ đẹp của một thời

Đầu tiên chúng ta nhận thấy được nhắc đến quản ngục không phải là một anh hùng cao đẹp như . Và nhân vật này dường như cũng lại càng không mang dáng vóc và đặc điểm tính cách của một tên đao phủ khát máu (Bữa rượu máu). đó – quản ngục như chính là một hình ảnh trung gian giữa cái đẹp và cái không đẹp vậy. Cũng chính dưới ngòi bút tài hoa của một bậc thầy về ngôn ngữ, hình ảnh trung gian ấy cũng mập mờ, và dường như cũng lại không có ranh giới rõ rệt.

Thoạt nhiên, khi nhắc đến nhân vật viên quản ngục có vẻ như là một con người cam chịu, nhân vật này như cũng thật yên phận và cũng chẳng có gì khác những kẻ cùng địa vị đương thời cả. Có lẽ rằng cũng chính cái khuôn khổ phong kiến, cái “phép nước” đã khiến quản ngục quen thuộc cũng chính với việc nhận tù, giao tù, với "những mánh khóe hành hạ thường lệ”. Thế rồi chính những lúc ấy, viên quản ngục cứ lạnh lùng như một cỏ may, hắn như cũng đã lại tỏ ra ngoan ngoãn như một tên nô lệ trung thành với vai trò của mình mà thôi.

Xem thêm:  Đọc thêm: Một người Hà Nội

Bên ngoài là vậy đó thể nhưng có ai ngờ đâu rằng con người bên trong viên quản ngục dường như cũng vẫn luôn luôn tồn tại được chính ngay bên trong con người đó vẫn luôn tồn tại một mầm sống tươi xanh của cái đẹp. Thực sực chính chúng ta cũng lại hiểu được rằng chính cái mầm ấy dường như cũng đã bị đè bẹp nhưng cứ vẫn cố khắc khoải sống như chờ đợi một lúc nào đó được vươn lên. Rồi thời điểm đó cũng đến mà thôi. Ở nhân vật Huấn Cao lại luôn luôn được biết đến là một con người mà cũng thật văn võ song toàn xuất hiện vì ông cũng lại có thêm “cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp”. Thế rồi người ta như nhận thấy được viên quản ngục lúc đó cũng đã lại bắt đầu rơi vào một tâm trạng hết sức khó xử. Người đọc cũng có thể nhận thấy được ở đây cũng có một sự đấu tranh âm thầm trở thành nét tiêu biểu cho quản ngục suốt truyện mà ta thấy được truyện tiêu biểu cho tính “hướng nội” mỗi người khi đọc tác phẩm của Nguyễn Tuân.

phan tich nhan vat vien quan nguc - Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Có lẽ rằng chính sự đam mê cũng như thiết tha yêu cái đẹp thì viên quản ngục như cũng đã trở thành một người khác. Quản ngục là người mà luôn luôn mong muốn nâng niu cái đẹp nhưng lại sợ không đủ sức cũng không dám đứng lên để bảo vệ mà cứ một mực lưu giữ cho dù chỉ là trong lòng. Chính bởi lý do này mà nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã để cho nhân vật như hóa thân thành một sự hư ảo, không rõ nét và cũng không có tên. Và thông qua nhân vật này thì nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã lại có thể bộc bạch chính nét mạnh của Vang bóng một thời lãng mạn và đồng thời cũng đã lại luôn luôn khao khát đánh thức cái đẹp, vừa để lộ thấp thoáng điểm yếu và người đọc nhận thấy được sự yếu đuối của Nguyễn Tuân trong cái nhìn hoài vọng xa xôi đó. Cũng từ ý niệm ấy của tác giả muốn gửi gắm thì viên quản ngục nghĩ mình cũng đã “chọn nhầm nghề mất rồi". Nét tinh tế ở đây chính là nhà văn Nguyễn Tuân đi tìm cái đẹp và đã tìm ra cái đẹp long lanh, mong manh giữa một vùng trời đen tối và từ đó cũng có thể đi sâu, phát hiện và khắc họa một cách rõ nét nhất.

Xem thêm:  La Bơ-ruy-e: “Khi một tác phẩm nâng cao tinh thần ta lên và gợi cho ta những tình cảm cao quý và can đảm, không cần tìm một nguyên tắc nào để đánh giá nó nữa: đó là một cuốn sách hay và do một nghệ sĩ viết ra

Viên quản ngục luôn luôn yêu quý tài năng cũng như của Huấn Cao. Nhân vật đã biệt đãi những người tử tù, thế rồi cũng bạo dạn xin chữ Huấn Cao một cách thật khéo léo từng chút từng chút một để có thể gắn thêm nét đẹp vào con người quản ngục. Quản ngục luôn luôn khát khao mong có thể có được chữ của ông Huấn Cao. Ông và Huấn Cao đều là những người yêu cái đẹp không còn là cai ngục và người tử tù nữa.

Thông qua nhân vật viên quản ngục người ta cũng có thể nhận thấy được chính tình yêu cái đẹp đến đam mê đã đánh thức khí phách tiềm tàng nó dường như cũng đã lại nằm im suốt bao nhiêu năm. Hình ảnh người quản ngục cũng lại hiện lên rõ nét trong cảnh cho chữ. Khi Huấn Cao viết chữ vẻ đẹp thiên lương cũng như tài năng được tảo sáng thì viên quản ngục như đã phải khúm lúm và cảm phục Huấn Cao đến đỉnh điểm. Thông qua nghệ thuật miêu tả độc đáo mà nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã nêu bật được những nét đẹp như cũng thật hoàn hảo, hoàn thiện nhất đạt đến mức độ Chân – Thiện – Mĩ.

Nhân vật quản ngục không chỉ là một hình tượng độc đáo mà đồng thời cũng chính còn là nhân vật hội đủ những đặc điểm thật đẹp của “Chữ người tử tù” nói riêng và “Vang bóng một thời” nói chung của quan niệm và phong cách Nguyễn Tuân có lãng mạn và có hiện thực, có cả yêu mến và cả sự than tiếc nữa.

Xem thêm:  Nghị luận về tình nghĩa thầy trò

Minh Nguyệt

Post Comment