Văn mẫu lớp 9

Suy nghĩ của em về nhân vật ông Hai trong tác phẩm Làng của Kim Lân

Đề bài: của em về nhân vật ông Hai trong tác phẩm “Làng” của Kim Lân

Bài làm

Suy nghĩ của em về nhân vật ông Hai trong tác phẩm “Làng” của Kim Lân – Kim Lân từ đâu đã được biết và nhắc nhớ đến là một trong số những nhà văn có gắn bó với những người nông dân. Dễ nhận thấy được rằng mỗi tác phẩm của Kim Lâm như lại mang được một câu chuyện rất riêng về người nông dân và tình cảnh của họ. Tác phẩm “Làng” thông qua nhân vật ông Hai người ta như nhận thấy được một tình cảm yêu làng, yêu quê hương tha thiết của người nông dân Việt Nam.

Dễ nhận thấy được rằng ở nhân vật ông Hai người đọc như cũng nhận yêu làng Chợ Dầu của mình bằng một tình cảm đặc biệt. Thế rồi ta biết được thấy được rằng chính cái nơi tản cư ông luôn nhớ về làng, ông Hai dường nhắc nhớ những ngày làm việc với anh em để rồi “trong lòng ông lão lại thấy náo nức hẳn lên” và ông cũng phải thốt lên “Chao ôi! Ông nhớ làng, nhớ cái làng quá.”. Không chỉ dừng lại ở đó thì nhân vật ông Hai cũng không quên theo dõi tin tức kháng chiến và hỏi thăm làng Chợ Dầu. Thế rồi người đọc dường như cũng nhận thấy được cũng chính tình yêu làng thiết tha đến thật sâu nặng ấy càng được thể hiện sâu sắc khi nhà văn đặt nhân vật vào tình huống bất ngờ, độc đáo mà nhà văn Kim Lân xây dựng lên. Ta cũng có thể được cũng chính từ phòng thông tin ra, ông lão lúc này đây lại như cũng cảm thấy đang phấn chấn vì nghe ngóng được nhiều tin vui từ kháng chiến thì lại gặp những người tản cư.

Ông Hai bỗng dưng như lại quay phắt lại lắp bắp hỏi khi nghe nhắc đến tên làng, đồng thời ông cũng mong nhận được những tin tốt lành, nào ngờ lại là tin dữ đó chính là “Cả làng chúng nó Việt gian theo Tây..”. Người đọc ngay lúc này cũng thấy được “cổ ông lão nghẹn ắng cả lại, da mặt tê rân rân”. Có lẽ cũng chính vì sự ngạc nhiên đến nỗi bắt ngờ làm ông đau xót đến tái tê biết bao nhiêu. Ông Hai như cũng đã “lặng đi tưởng như đến không thở được, một lúc lâu ông mới rặn è è, nuốt một cái gì vướng ở cổ, ông cất tiếng hỏi,giọng lạc hẳn đi”, tất cả những điều đó ông đều không mong muốn đó là sự thật, không bao giờ mong đó là sự thật. Thế rồi cũng như tủi hổ biết bao khi trước đây ông luôn tự hào về cái làng của ông như vậy, ông đã luôn đi khoe về làng cho mọi người biết làng của ông tốt như thế nào mà bây giờ làng lại là Việt gian. Thật đáng buồn, và nỗi buồn như được nhân lên bởi sự tủi hổ và không thể chấp nhận được, ông lại như không dám nhìn mặt ai nữa.

Xem thêm:  Suy nghĩ của em về truyện ngắn Lão Hạc

suy nghi cua em ve nhan vat ong hai - Suy nghĩ của em về nhân vật ông Hai trong tác phẩm Làng của Kim Lân

Suy nghĩ của em về nhân vật ông Hai trong tác phẩm “Làng” của Kim Lân

Ngay khi về đến nhà ông chán chường “nằm vật ra giường”, buồn chán và thực sự tủi hổ biết bao nhiêu. Thế rồi cũng chính khi nhìn đàn con mà nước mắt ông lão cứ giàn ra “chúng cũng là trẻ con làng Việt gian đấy ư? Có lẽ rằng chúng cũng bị người ta rẻ rúng, hắt hủi đấy ư? bằng ấy tuổi đầu…”. Ông Hai luôn luô thù những kẻ theo Tây, phản bội làng, ông nắm chặt hai tay mà rít lên nhục nhã mà rằng “chúng bay ăn miếng cơm hay miếng gì vào mồm mà đi làm cái giống Việt gian bán nước để nhục nhã thế này”. Không mất hoàn toàn vào cái làng ông yêu thương bấy lâu nên dù như thế nào trong ông cũng có được cho dù thực tế không như vậy. Ông Hai cũng lại thật đau xót khi nghĩ đến việc “người ta ghê tởm, người ta thù hằn cái giống Việt gian bán nước”. Trong khi nhận được tin dữ đó thì mấy ngày sau, ông chẳng dám đi đâu. Những nỗi sợ trong ông như càng nhân lên gấp bội khi cứ nghĩ về cái làng của chính mình.

Người đọc dường như cũng lại nhìn nhận thất được cũng chính tình cảnh của ông càng éo le hơn khi bà chủ nhà có ý muốn đuổi gia đình ông đi. Ông Hai lúc này đây cũng lại chợt nghĩ về làng nhưng lại phản đối ngay “về làng tức là bỏ kháng chiến, bỏ Cụ Hồ”, tất cả những điều này thì ông không cam chịu đồng thời cũng như đã lại “quay lại làm nô lệ cho thằng Tây”. Thông qua câu nói trên, ta thấy tình yêu làng của ông Hai dường như cũng đã lớn rộng thành tình yêu nước bởi dẫu tình yêu làng của ông từ trước đến nay lại có bị lung lay nhưng tình yêu ông dành cho kháng chiến, dành cho Cụ Hồ không hề thay đổi. Ông Hai lúc này đây thì cũng đã lại lựa chọn một cách dứt khoát và cũng chất chứa biết bao những đau đớn khẳng định là “Làng thì yêu thật, nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù”. Thông qua chi tiết này ta như nhận thấy được rằng người nông dân trong xã hội xưa họ cũng có những phẩm chất đáng quý. Đó chính là việc yêu ghét rất phân minh. Tất cả những tình cảm yêu làng và gắn bó của ông như đã bị tin làng theo Việt gian làm ông Hai thất vọng biết bao nhiêu.

Xem thêm:  Cảm nhận về bức tranh mùa xuân trong đoạn thơ Cảnh ngày xuân

Có thể nhận thấy được rằng cũng chính là tình huống chuyện độc đáo. Thông qua tình huống này ta phát hiện được tính cách của nhân vật được bộc lộ rõ ràng nhất. Tin đồn được đính chính thì lúc này đây nhân vật ông Hai sung sướng như người được sống lại và tươi cười hớn hở. Người đọc cũng sẽ nhận thấy được ông Hai cũng đã đóng khăn áo chỉnh tề rồi tất tả chạy theo người báo tin mà quên dặn trẻ coi nhà. Biểu hiện cũng dễ nhận thấy được đó chính là “cái mặt buồn thỉu mọi ngày bỗng tươi vui, rạng rỡ hẳn lên”, ông Hai vui quá cũng đã chia quà cho từng đứa xong thì vội vã đi khe với mọi người về tin làng không theo giặc. Vẫn cái điệu bộ đó ông đi đến đâu cũng câu nói “Tây nó đốt nhà tôi rồi bác ạ. Đốt nhẵn! Ông chủ tịch làng tôi mới lên trên này cải chính… cải chính cái tin làng Chợ Dầu chúng tôi đi Việt gian ấy mà. Láo! Láo hết! Toàn la sai sự mục đích cả”, vừa nói “ông lão cứ múa tay lên mà khoe”. Một sự thật ngược đời như thấy được dù là làng ông bị đốt sạch lẽ ra phải đau buồn nhưng nó lại là một minh chính cho sự thật đó là làng của ông không theo Tây. Niềm vui thật sự như đã phơi phới trở lại.

Xem thêm:  Bình giảng đoạn trích Những đứa trẻ trong tác phẩm Thời thơ ấu của M. Go-rơ-ki

Có thể nhận xét được rằng cũng chính với cách chọn tình huống độc đáo, thế rồi cũng chính bằng lối văn miêu tả diễn biến tâm lí nhân vật tinh tế, ngôn ngữ nhân vật –lúc đối thoại, thế rồi có khi độc thoại, và độc thoại nội tâm – đa dạng. Nhà văn Kim Lân cũng đã thể hiện được chiều sâu tâm trạng của nhân vật, góp một phần không nhỏ tới thành công của tác phẩm “làng”.

Thông qua nhân vật ông Hai người đọc như cũng đã hiểu được thêm về chính tâm hồn của những người nông dân Việt Nam yêu nước. Họ luôn luôn có niềm tin bất diệt và Đảng vào Bác Hồ và được tình yêu quê hương đất nước sâu nặng.

Minh Nguyệt

Post Comment