Văn mẫu lớp 10

Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

Đề bài: Suy nghĩ của em về bệnh vô cảm trong xã hội

Bài làm

Suy nghĩ về bệnh vô cảm Bệnh vô cảm từ lâu đã được mệnh danh chính là một thứ axit vô hình mà nó như đã làm cho xã hội của chúng ta như rơi vào tình trạng không ai mong muốn. Đó chính là chỉ tồn tại chứ không phải sông, họ như vô cảm đến nhau, không quan tâm nhau. Và căn bệnh này đã thành một thứ bệnh quái ác đang có nguy cơ bùng phát cho nên chúng ta cần phải ngăn chặn kịp thời.

Đầu tiên ta phải hiểu bệnh này “vô cảm” là gì? Vô cảm được hiểu đó chính là sự thờ ơ, bỏ mặc, và con người ta dường như cũng không quan tâm hay có bất kỳ cảm xúc đối với những sự việc xung quanh. Ta đồng thời như thấy được biểu hiện của con người dường như vô tâm trước những bất hạnh, khó khăn của người khác. Có lẽ rằng chính như đang mất dần đi nét đẹp truyền thống đạo đức mà dân tộc đã xây dựng từ xưa cho đến nay. Bởi lẽ ta như thấy được bệnh vô cảm đang ngày càng lây lan nhanh trong xã hội, nó dường như cũng đã không trở thành là vô cảm của riêng cá nhân ai. Đồng thời ta như nhận thấy được bệnh vô cảm dường như nó mang tính cộng đồng đặc biệt là ở những nơi đô thị, thành phố, đó cũng chính là những nơi đang ngày càng được nâng cao.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Uy-lít-xơ trong trích đoạn: Uy-lít-xơ đấu trí, đấu lực với Pô-li-phem

Trong cuộc sống như một mũi dao hai lưỡi và nó thực sự là một căn bệnh đáng sợ biết bao nhiêu. Chính xã hội càng phát triển, xã hội như cũng lại càng tiên tiến, con người càng có cuộc sống , đồng thời cũng chính là việc nâng cao chất lượng nhưng đầy đủ, và nâng cao lên sự tiện nghi là thế lại đẩy con người vào cái lợi trước mắt. Có lẽ rằng chính cái lợi của cá nhân, mỗi người như ngày càng trở nên ích kỉ hơn. Tất cả chúng ta sống trong xã hội hiện đại dường như quên đi cái sự đồng lòng, yêu thương con người mà như dần quên mất đi cái tinh thần vì xã hội, vì toàn dân. Ta dường như cũng nhận thấy được chính vật chất tạo nên những hào nhoáng đẹp đẽ đẩy lùi đi những vẻ đẹp tinh thần bên trong. Vô cảm được đánh giá cũng chính là bắt nguồn từ đấy, từ cuộc sống ưa vật chất. Thông qua đó thì cũng có thể do xã hội đã tha hóa  nhận thức con người, đã làm con người ta biến chất, tha hóa đi bản chất con người.

suy nghi ve benh vo cam - Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

Đặc biệt khi chúng ta mà bước xuống các nẻo đường, nhìn xung quanh chúng ta sẽ không quá khó bắt gặp những biểu hiện của bệnh “vô cảm”. Thế rồi khi ta lại nhìn những cảnh đời bất hạnh, những câu chuyện vui buồn ở cuộc sống. Con người khi mà nhìn những tổn thất từ tai nạn, rồi những thông tin về , về bão xoáy, động đất…..nhưng dường như ta nhận thấy được chính biểu hiện của những xung quanh lại có thể là thản nhiên, là dửng dung, bàng quan và không hề lo lắng hay quan tâm. Đại bộ phận con người hiện đại ngày nay dường như chúng ta như đã quên đi sự cảm thông chia sẽ. Đáng nói đó là sự thay vào đó là sự hắt hủi, miệt thị, soi mói trước nổi đau của người khác. Thực sự khi đứng trước sự vất vả, cô đơn của mồ côi, của những người già neo đơn, đó có thể là những người tàn tật cũng có thể là của chính người thân của họ. Ta như nhận thấy được chính những hành động đó khiến cho biết bao những nỗi mặc cảm càng trở nên nặng nề hơn, dễ dàng ép người khác đến cùng, ngõ cụt.

Xem thêm:  Phân tích và so sánh hình tượng đất nước trong đoạn trích Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm và bài thơ Đất nước của Nguyễn Đình Thi

Bệnh “vô cảm” trong xã hội hiện nay lại còn lan vào trong cả trường, trong lớp. Thật đáng buồn biết bao nhiêu khi các thế hệ , sinh viên họ đang ngày đêm chỉ chúi đầu vào sách vở, mà chính họ dường như cũng đã lại quên đi cách giao tiếp, quen đi cách giúp đỡ người khác. Bạn bè chúng ta dường như cũng lại phải gặp khó khăn nhưng vì bản thân, sợ ảnh hưởng đến bản thân mà các em dễ dàng lướt qua, dễ dàng làm ngơ, chúng ta như cứ dửng dưng vì coi đó không phải là việc của mình. Có rất nhiều lý do để ngụy biện cho sự vô cảm trước nỗi đau của người khác và cho dù là như thế nào đi chăng nữa thì chính những nỗi đau đó lại càng cắt cứa và như cào xé hơn nỗi niềm khăc khoải, một sự thật đó chính là con người như đã vô tâm đến chính đồng loại của chúng ta.

Vô cảm thực sự cũng lại không phải là căn bệnh có một thứ thuốc nào chữa được. Ta như thấy được tự mỗi chúng ta phải tự chữa bằng chính nhận thức của bản thân. Mỗi người chúng ta cũng lại phải xây dựng cho bản thân một cái nhìn mới, một lành mạnh. Bạn hãy chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, sự quan tâm đến với những người thân yêu của mình. Chắc chắn bạn sẽ thấy nhận được sự hạnh phúc khi con người quan tâm nhau.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về hiện tượng đi ẩu

Minh Nguyệt

Post Comment