Văn mẫu lớp 12

Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội ta ngày nay

Đề bài: Nêu những về bệnh vô cảm trong xã hội ta ngày nay.

Bài làm

Dân tộc ta vốn có nhiều truyền thống tốt đẹp được hun đúc từ ngàn đời. Tuy nhiên trong bối cảnh ngày nay, do ảnh hưởng của nền kinh tế thị trường tác động tới một bộ phận người chỉ biết lao vào kiếm tiền mà quên đi những giá trị đạo đức, sống bàng quan, vô trách nhiệm với xã hội, là căn nguyên của một loại bệnh tinh thần nguy hiểm: Bệnh vô cảm. Căn bệnh đó có nguy cơ bùng phát nhanh, làm xói mòn những giá trị truyền thống của dân tộc, tác động tiêu cực tới việc hình thành nhân cách của .

Bệnh vô cảm diễn ra âm thầm, khó nắm bắt được, khi đã phát hiện ra bệnh thì cũng thật khó chữa. Đây là căn bệnh đặc biệt, bệnh trong tâm của những người sống lạnh lùng, ích kỉ, thờ ơ với xung quanh, chỉ lo cho bản thân mình, thấy những điều xấu xa không biết lên án, thấy cảnh ngộ khó khăn không có lòng từ bi giúp đỡ, coi những người xung quanh là xa lạ.

suy nghi ve benh vo cam trong xa hoi ta ngay nay - Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội ta ngày nay

Suy nghĩ về bệnh vô cảm

Sự vô cảm có thể ươm mầm bệnh từ khi còn nhỏ. Nhiều gia đình không dạy cho con cách sống quan tâm tới người khác, sợ con lớn lên phải thua thiệt nên đã hình thành cho con thực dụng, , thói ích kỉ, không quan tâm đến người khác. Hay chính bản thân cha mẹ cũng sống ích kỉ, thờ ơ với xung quanh thì con cái cũng sẽ nhiễm thói xấu ấy ở cha mẹ. Thói xấu ấy, trẻ còn học được ở ngoài xã hội khi trẻ chứng kiến những trận ẩu đả, những tai nạn thương tâm mà nhiều người chỉ đứng nhìn, không can ngăn, không cứu giúp, thậm chí còn reo hò, cổ vũ, quay phim, phát tán lên mạng. Như vậy, chẳng những vô cảm mà còn thật nhẫn tâm khi để cái xấu, cái ác lộng hành.

Xem thêm:  Bài Thơ Tự Tình II thể hiện tâm trạng buồn thẳm chua xót mà không yếu ớt. Hãy phân tích vấn đề này qua bài Tự tình II của Hồ Xuân Hương

Trong xã hội, thật đáng khâm phục và nể trọng những người sáng tạo, dám nghĩ dám làm, làm giàu chính đáng bằng trí tuệ, tâm huyết và công sức của mình. Song bên cạnh đó, có những người bằng mọi thủ đoạn man trá, tìm cách thu lợi cho mình, chạy theo vật chất, coi vật chất, đồng tiền lớn hơn giá trị con người. Bệnh vô cảm không chỉ có ở người xấu mà lây lan sang cả những người tốt vì sợ mất , sợ mất công, sợ liên lụy hay thiếu tinh thần đấu tranh phê bình mà ta im lặng trước cái xấu, cái ác.

Thật đáng lo ngại khi đâu đâu ta cũng có thể nhìn thấy, nghe thấy, cảm thấy sự vô cảm đã, đang diễn ra xung quanh ta. Hà Nội, Thủ đô ngàn năm văn hiến, vậy mà nhiều con sông đen đặc do bị ô nhiễm nặng nề bởi sông không chỉ là nơi xả nước cống thải mà sông ngày ngày là nơi bà con vẫn vô tư xả rác xuống mà chẳng lực lượng chức năng nào ngăn cản được. Gặp những điều bất bình như đánh nhau, cướp giật, người ta ngoảnh mặt làm ngơ vì điều đó diễn ra với người khác, không phải với mình. Trong các cơ quan, công sở, , cấp trên hách dịch với cấp dưới, coi tiền Nhà nước là tiền chùa tìm cách chiếm đoạt, lợi dụng chức vụ để làm ăn phi pháp, thầy cô giáo xúc phạm thân thể, sỉ nhục , quay cóp bài… Những hành vi ấy nhiều người biết nhưng lại làm ngơ vì sợ cũng có và coi nó như là hiện tượng phổ biến của xã hội cũng có. Thật đau lòng và đáng tiếc vì nếu như không có sự vô cảm, nhiều vụ tai nạn đã được cấp cứu kịp thời, nhiều vụ đánh nhau đã được can ngăn đúng lúc và tham nhũng, văn hóa phong bì không còn là căn bệnh của xã hội.

Xem thêm:  Nghị luận: Tình trạng ô nhiễm môi trường và trách nhiệm của người dân

Như vậy, có thể nói, bệnh vô cảm làm phát sinh hoặc góp phần nuôi dưỡng nhiều thứ bệnh khác trong xã hội, nó đang từng ngày, từng giờ gặm nhấm những giá trị đạo đức tốt đẹp, hủy hoại môi trường văn hóa lành mạnh của chúng ta. Vì tài sản, vì đồng tiền, cha mẹ con cái đưa nhau ra tòa, con giết cha, vợ giết chồng. Bao người cha, sống trong cô đơn tại nhà dưỡng lão hay lay lắt nơi vỉa hè xó chợ. Đến khi nhắm mắt xuôi tay lại thấy con đàn cháu đống ở đâu bỗng xuất hiện khóc lóc chẳng khác gì vở hài kịch. Có những hành vi tưởng như vô tình nhưng ngẫm lại thấy xót xa khi ngày diễn ra tang lễ của ông bà lại có đứa cháu chụp ảnh nhoẻn cười tự sướng đăng lên mạng xã hội…

Mỗi chúng ta hãy tránh xa căn bệnh vô cảm, sống quan tâm, yêu thương mọi người, tham gia hưởng ứng những hoạt động, phong trào có tính nhân văn cao, lên án những hành vi, thái độ vô cảm.

dễ nhiễm nhiều thói hư tật xấu nhưng nếu biết định hướng đúng cho mình, biết tự hoàn thiện nhân cách không những sẽ tránh xa được thói hư tật xấu mà còn biết lên án cái xấu, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Hãy lấy những tấm gương hi sinh dũng cảm trên mọi mặt trận để soi mình. Hãy cùng nhau nêu cao ý thức vì cộng đồng, giữ gìn truyền thống nhân ái, Lá lành đùm lá rách, Thương người như thể thương thân, chung tay góp sức vì một ngày mai tươi sáng.

Xem thêm:  Soạn bài nghị luận về một ý kiến bàn về văn học

Tuấn Đức

Post Comment