Tả người mẹ thân yêu của em.

Tả người mẹ thân yêu của em.

Hướng dẫn

Mẹ là người quan trọng nhất trong cuộc đời chúng ta. Mẹ là người mang nặng đẻ đau, sinh ra ta và nuôi ta khôn lớn. Mẹ hi sinh để giành tất cả cho chúng ta. Thật thiệt thòi nếu ai sinh ra mà không môt lần được gặp mẹ, những người có mẹ hãy trân trọng điều này và đừng bao giờ làm mẹ buồn nhé!

Mẹ tôi năm nay đã ngoài 30 tuổi, dáng người cân đối, thon thả, nước da trắng trẻo đến lạ kì. Ai cũng bảo đó là vẻ đẹp mà ông trời ban tặng cho mẹ. Các đường nét trên khuôn mặt trẻ trung của mẹ không có gì đặc biệt, nhưng lạ là khi mẹ cười thì đột nhiên khác hẳn. Nó trở nên xinh xắn, thân thiết và đáng yêu lắm. Nhất là đôi mắt to và sáng của mẹ, mọi người cho là thông minh, còn tôi thì thấy ấm áp và tự tin. Mẹ tôi cởi mở, tươi vui và chân thành khác hẳn với những con số: khô khan, rắc rối luôn đeo bám theo cái nghề kế toán tài vụ của mẹ.

Trong công việc mẹ tôi tỏ ra say mê và có bản lĩnh lắm. Không phải ai có thâm niên cao cũng được tặng danh hiệu "kế toán giỏi" như mẹ tôi. Nhìn mẹ sử dụng máy tính cứ như bấm đàn vậy. Mẹ có sự tập trung cao vào công việc, khi đã bắt tay vào sổ sách, giấy tờ tôi thấy mẹ chẳng hề rời ra, chẳng quan tâm gì tới mọi chuyện xung quanh, kể cả có người hỏi gì đó. Khi làm việc, mẹ thường đăm chiêu im lặng, nhất là trán cứ nhăn lại. Vậy mà ở ngoài đời, mẹ cười nói rất vui. Các cô bác ở cơ quan ai nấy cũng quý mến và thân thiết với mẹ. Mẹ thường nhận được sự giúp đỡ tận tình của mọi người, giống như mẹ không nề hà khi giúp đỡ người khác.

Mẹ là người không thể thiếu được trong gia đình tôi. Mẹ lo cho cha con tôi từng miếng ăn đến giấc ngủ. Mẹ như cô Tấm với một mâm cơm ngon lành, sạch sẽ vừa ý mọi người vào hững bữa ăn. Lúc vui đùa, mẹ như một diễn viên vậy, kể chuyện thì có duyên, gây cười thì rất khéo, mà xử án thì công bằng hợp lí. Dù ai có nói gì, tôi vẫn thấy mẹ đáng yêu vô cùng, nhưng tốt nhât là mọi người nên khen mẹ tôi. Chắc chắn điều đó sẽ làm cho tôi vui sường và tự hào bởi mẹ mình!

Trong mắt mẹ không có ai là người xấu cả, ai mẹ cũng yêu quý và giúp đỡ hết lòng cả. Mẹ thường bảo: "Nhân chi sơ, tính bản thiện". Hãy cố tìm thấy điều đó trong mỗi người, chỉ có vậy trái tim mình mới thấy hạnh phúc và cuộc đời này mới đáng vì nó mà ta sống hết mình. Đây lại mà một điểm mà tôi luôn luôn xúc động và hãnh diện vì có mẹ ở trên đời. Trái tim mẹ tràn đầy lòng vị tha, sự nhân hậu vô bờ bến. Bố vẫn nói: "Mẹ con có tấm lòng như một bà tiên hiền hậu".

Loading...

Khi có ai tronggia đình bị ốm, mẹ chăm sóc rất tận tình. Mẹ thức cả đêm để canh chừng giấc ngủ cho người ốm, dù người đó là em gái tôi, ba tôi hay là tôi đi nữa, mẹ vẫn tỉ mỉ cặn kẽ dù chỉ là việc nhỏ. Kỉ niệm sâu sắc nhất là lần tôi bị lạc năm tôi năm tuổi. Buổi sáng, thấy mẹ xách làn đi chợ, tôi một mực đòi đi theo, tuy không khóc nhưng cử chỉ của tôi rất kiên quyết. Mẹ khuyên tôi ở nhà vì chợ đông, nóng nực, không sạch sẽ và lại ồn ào, vả lại mẹ chạy ù một cái là về. Đợi mẹ đi khỏi, tôi lấy cán chổi chốt cửa và đi theo mẹ. Tuy chợ đông đúc, nhưng tôi rất chú tâm nhìn theo chiếc áo tím của mẹ. Tôi thích chí khi "lừa" được mẹ và cũng nhờ thế mới thấy được mẹ nghiêng đầu bên này, ngó bên kia nhấc lên, đặt xuống… Đến quầy hàng bán cá vàng thì trời ơi thích quá. Tôi dán mắt vào những bể kính trong suốt, long lanh và những chú cá vàng, trắng, đen, đỏ… con to, con bé, con dài, con ngắn tung tăng bơi lội. Đẹp ơi là đẹp! Khi tỉnh ra thì xung quanh tôi hoàn toàn là người lạ, rẽ vào ngách nào cũng lạ hoắc. Thậm chí muốn quay lại đường cũ để về nhà, tôi cũng không tài nào tìm ra. Mẹ thì chẳng thấy đâu. Tôi chỉ nhớ là lúc ấy tôi thực sự hoảng hốt và tuyệt vọng. Chú công an đối với tôi lúc này hiện ra không khác gì Bụt ở trong truyện cổ tích. Đưa tôi về trụ sở, chú dùng loa phóng thanh gọi mẹ đón về.

Một lúc không lâu mẹ chạy đến ôm lấy tôi, tôi sợ quá khóc nức nở, mẹ cảm ơn các chú công an rồi dắt tôi về nhà. Về đến nhà mẹ không hề mắng mỏ gì tôi, mẹ chỉ nhìn tôi cười, một nụ cười chứa đựng đầy ắp tình thương. Mẹ đã chỉ ra cho tôi biết những điều nguy hiểm xáy ra khi tôi không nghe người lớn. Nghe xong tôi thấy mình có lỗi nhiều qua, tôi thấy ân hận về việc làm và hứa với mẹ từ giờ tôi sẽ không bướng bỉnh nữa.

Bây giờ tôi đã lớn hơn nhiều, nhưng đối với mẹ tôi vẫn là một đứa trẻ bé bỏng. Mẹ vẫn luôn dành tất cả tình cảm cho chúng tôi. Tôi rất vui sướng và tự hào vì được làm con của mẹ. Tôi tự hứa với lòng mình, sẽ làm tất cả để đền đáp công ơn của mẹ, làm cho mẹ lúc nào cũng nở nụ cười trên môi.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Đánh giá bài viết