Văn mẫu lớp 12

Vẻ đẹp bi tráng cùa hình tượng người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Đề bài: Vẻ đẹp bi tráng cùa hình tượng người lính trong bài thơ Tây Tiến của – Bài tập làm văn số 3 lớp 12

Bài làm

Vẻ đẹp bi tráng cùa hình tượng người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng – Không thể phủ nhận được rằng cũng chính trong cuộc khánh chiến cứu nước ( 1945 – 1954) của dân tộc Việt Nam ta thì có những người lính có vị trí rất quan trọng. Cho nên hình ảnh của người lính dường như cũng luôn được coi là một trong những hình ảnh thơ thật đẹp. Tác phẩm “Tây Tiến” cũng chính là một trong những tác phẩm hay của nhà thơ Quang Dũng, và là một trong những tác phẩm tiêu biểu khi viết về biểu tượng người lính của thời kì trước.

Không thể nào có thể nói hết lên vẻ đẹp bi tráng của người lính trong trước đây được, Người ta như cũng đã lại thấy được cũng chính nhà thơ Quang Dũng ông cũng đã thật tài tình để mà có thể sử dụng bút pháp nghệ thuật lãng mạn. Có lẽ người đọc như cũng có thể thấy được cũng chính với bút pháp này có khuynh hướng dường như cũng đã lại tô đậm những cái đặc biệt, cái khác thường và sử dụng được thủ pháp đối lập nhằm tác động mạnh mẽ vào cảm quan, gây ấn tượng mạnh sâu sắc cho người đọc. Chính vì lý do đó  mà ta được hình ảnh ấn tượng nhất về người lính Tây Tiến như hiện lên cũng chính với những phẩm chất cam trường. Người đọc dường như cũng nhận thấy được cũng thấy được những sự quả cảm nhưng cũng rất lãng mạn, nên thơ. Thế rồi nhận thấy được cũng chính hai phẩm chất này đan cài hòa quyện vào nào tạo nên một tượng đài như thật đẹp về người lính cụ Hồ của tầng lớp tri thức, tiểu tư sản.

Đầu tiên khi nói về vẻ đẹp bi tráng của người lính, Quang Dũng đã dựng nên một khung cảnh thiên nhiên nó chứa đựng được sự khốc liệt đầy gian nan, thử thách. Người đọc cũng có thể cảm nhận thấy được rằng đấy chính là nơi những người lính Tây Tiến từng đi qua, đã từng chiến sống và chiến đấu. Thế rồi người đọc như cũng lại nhận ra được cũng chính trong con mắt đầy cảm hứng lãng mạn và giàu trí tưởn trượng của người lính Tây Tiến thật đẹp. Tất cả những cảnh vật ấy lại càng trơ nên hung hãn và người ta cũng nhận thấy được vẻ như thật dữ tợn. Tất cả đều như muốn án ngữ, đe dọa, vồ chụp lấy thông qua những câu thơ như:

Xem thêm:  Tác giả tôi không sống trên ngọn hải đăng tỏa ánh sáng trong sạch, phát hiện ra cái dơ bẩn ở quanh mình...

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây súng ngửi trời

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm mường hịch cọp trêu người”

Thực ra, không ai là không thấy được khi mà chúng ta đứng trước thiên nhiên dữ dội con người, những người lính không hề sợ hãi, mà thông qua đây ta như cũng nhận thấy được nó dường như cũng đã còn làm tôn lên vẻ kỳ vĩ. Ta cũng nhận thấy được nó cũng lại mang được nét đẹp cũng thật là khỏe đẹp của con người. Tác giả Quang Dũng cũng thật tài tình biết bao nhiêu, khi chính bằng việc sử dụng thiên nhiên làm nền cho chính sự xuất hiện thật hiên ngang của người lính Tây Tiến. Người đọc như cũng có thể cảm nhận được cũng chính bởi lẽ trên cái đỉnh núi cheo leo hiểm trở kia chúng ta vẫn thấy dáng vẻ sừng sững, nó mang được sự ngang tàn đầy tình sáng tạo của nhà thơ Quang Dũng. Thế rồi cũng chính từ độ cao, và cái độ sâu ngàn mét kia tầm mắt người lình vân thâu tóm được chính là vẻ đẹp của thiên nhiên hùng vĩ. Thiên nhiên như hiện ra đó chính là những bản làng trong rừng: “Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”.

ve dep bi trang cua nguoi linh tay tien trong bai tho tay tien cua quang dung - Vẻ đẹp bi tráng cùa hình tượng người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Vẻ đẹp bi tráng cùa hình tượng người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Tuy nhiên vẻ đẹp bi tráng của người lính Tây Tiến lúc này đây cũng đã lại được thể hiện rõ nhất qua đoạn thơ sau của bài:

Tây tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

áo bào thay chiếu, anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Người đọc cũng có thể nhận thấy được đây cũng chính là một đoàn quân với hình hài thật kỳ dị hiện lên đó là “không có tóc” nước da của người lính lại có màu “xanh tàu lá” . Người đọc cũng thấy đây là một hình ảnh trần trụi và khốc liệt về người lính ngày ấy. Những người lính dường như học cũng lại phải sống chiến đấu nơi nước độc rừng thiêng, trải qua biết bao những cơn sốt rét liên miền, họ sống trong cảnh thiếu ăn, thiếu thuốc men phương tiện đi lại,… gì cũng thiếu. Chính những điều này đã tàn phá sức khỏe của họ, thế rồi ngay cả mái tóc đã rụng trọc, nước da thì xanh xao nhưng hơn hết tác giả Quang Dũng dường như thật tinh tế khi ông cũng đã lấy cái “bi” để toát lên cái “tráng”. Lý do ở đây đó chính là ngay trong dáng vẻ kỳ dị xanh xao đó của những người lính Tây Tiến thì dường như cũng lại vẫn toát lên cái bừng bừng khí thế “dữ oai hùm” thật diwx tợn biết bao của đoàn binh. Hêm một điểm nữa đó chính là cách miêu tả mang tính tương phản giữa ngoại hình cùng với chính nội tâm đã làm toát lên vẻ đẹp tinh thần của người lính năm xưa thật hiên ngang và hào hùng vậy.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Đất nước của Nguyễn Đình Thi để thấy rõ những cảm hứng vế đất nước của nhà thơ

Những người lính thì họ sống anh hùng thì chết cũng thật anh hùng. Trong bài thơ “Tây Tiến” người đọc như cũng nhận thấy được cũng lại thật nhiều lần Quang Dũng đã nói về cái chết. Thế nhưng ta vẫn nhận thấy được âm hưởng bài thơ lúc này đây dường như cũng không hề có cảm giác bi lụy mà vẫn mạnh mẽ hào hùng mag nó cũng cứ vẫn truyền đến tay người đọc cái tinh thần quả cảm của lớp người ra trận ngày ấy. Họ đã ra đi trong lòng một mực vì nghĩa lớn vì chính hạnh phúc và ấm lo của chính những người thân yêu của họ. Họ – Những người lính Tây Tiến cũng coi cái chết tựa như lông hồng qua câu thơ “gục bên súng mũ, bỏ quên đời” đó cũng chính là sự ra đi của họ thật nhẹ nhàng. Họ chết trong tư thế không chịu khuất phục trước cái chết và có chăng nó cũng chính là giấc ngủ ngàn thu mà thôi.

Khi những người lính Tây Tiến họ cũng đã lại dấn thân vào nguy hiểm họ biết rõ sự gian khổ và ác liệt biết bao nhiêu. Có lẽ chính vì thế những “nấm mồ viễn xứ” như đã nằm rải rác biên cương. Hình ảnh này có thể ghê sợ và ớn lạnh nhưng với những người lính Tây Tiến họ ra đi vì nghĩa lớn nên học cũng không sợ gì cả. “chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh” chính là câu thơ mang được một sự quyết tâm. Đó cũng chính là lời thề, đó cũng chính là quan niệm sống, phương châm sống của các những người lính. Người kính Tây tiến cũng chính là những người có trách nhiệm công dân đối với Tổ Quốc. Thế rồi cũng thật đau đớn biết bao khi các anh ngã xuống thì chính bộ quân phục của các anh hóa thành những chiếc “áo bào” để có thể đưa các anh về với đất mẹ quê hương, đất mẹ như cũng ôm lấy các anh, bao bọc các anh – những người lính lập được chiến công. Không thể nào không nhắc đến con sông Mã gắn với vui buồn của các anh, và rồi nó dường như cũng lại đã “gầm lên khúc độc hành”. Quang Dũng đã thật tinh tế khi sử dụng từ “gầm” để có thể truyền được vào câu thơ tất cả nỗi đau đớn, và hơn hết đó chính là sự bi tráng của người chiến sỹ.

Xem thêm:  Bình luận câu nói của Bác Hồ: Văn hoá nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy

Chính bằng tài năng sáng tạo Quang Dũng thưc sự cũng đã rất thành công trong việc khắc họa được tinh tế, chân thực được vẻ đẹp bi tráng của người lính thời kỳ đầu kháng chiến chống Pháp. Bài thơ Tây Tiến dường như cũng lại đã khắc họa rõ nét hình tượng người lính như một tượng đài bất tử về người lính Tây Tiến hay ngụ ý nói đến những người lính vô danh một thời đánh giặc không thể nào quên được.

Minh Nguyệt

Post Comment