Văn mẫu lớp 3

Viết về hàng xóm nhà em

Viết về hàng xóm nhà em – Bài làm 1

Nhà em có một bác hàng xóm rất hiền và quan tâm đến mọi người. Cả xóm em ai cũng yêu quý bác ấy. Em cũng vậy. Bác ấy tên là Quý. Mẹ bảo rằng tên bác ấy là Quý nên ai cũng yêu quý bác ấy là vì vậy.

hqdefault - Viết về hàng xóm nhà em

Mẹ bảo rằng bác Quý năm nay hơn 50 tuổi, nhà bác có 3 người con gái và một người con trai. Con của bác ai cũng chăm ngoan và học giỏi, không bao giờ làm hai bác phiền lòng.

Người bác Quỷ dong dỏng, cao cao, gầy gầy; làn da rám nắng thì phải thường xuyên đi làm ngoài trời. Bác có nụ cười rất tươi và hiền. Mỗi khi nhìn thấy bác ấy cười em đều cảm thấy rất vui và yên lòng.

Mỗi lần bác đi làm về đều qua cổng nhà em, không quên nhìn vào và vẫy tay chào em. Em lon ton ôm con milu chạy ra ngoài cổng nhìn theo bóng của bác cùng chiếc màu xanh đã xỉn màu.

Bác thường sang nhà em chơi, uống nước chè xanh và hút thuốc lào với ba em. Ba và bác thân nhau từ bé, lập gia đìnhvẫn ở cạnh nhau. Làm việc gì hai người cũng giúp đỡ nhau, vì thế bác Quý xem em như con cái trong nhà. Mỗi lần bác gái đi chợ về có quà bánh gì bác đều mang sang cho em. Em rất vui.

Bác Quý rất hiền, ai trong xóm cũng bảo bác thế. Bác thường xuyên giúp đỡ mọi người trong xóm nên ai cũng yêu quý bác ấy. Em nhớ có lần nhà em làm nhà mới, bác ấy đã sang giúp đỡ nhà em rất nhiều. Ba gửi bác tiền công nhưng bác nhất quyết không nhận.

Năm ngoái bác bị ốm phải đi viện, em rất buồn và sợ bác xảy ra chuyện gì nên đã xin cùng cho vào viện thăm bác. Thấy em bác cười và bảo “bác không sao, còn khỏe về chơi với Tí chứ”. Thế là em mừng rồi.

Em mong sao bác Quý luôn mạnh khỏe, vui vẻ để chơi với em. Sau này đi xa ngoài mua quà cho ba mẹ thì em còn mua thêm cho bác nữa.

Viết về hàng xóm nhà em– Bài làm 2

Nhà chị Phượng chỉ cách nhà em một con hẻm nhỏ. Hàng ngày, em thường sang chơi với chị và được chị cưng chiều lắm.

Mồ côi mẹ từ tấm bé, chị thiếu đi tình thương bao la của một . Bố chị ở vậy, nuôi chị cho đến bây giờ. Năm nay, chị học lớp 12 trường chuyên của tỉnh. Cả xóm em, ai cũng khen chị, quý chị. Bởi chị vừa đẹp người vừa đẹp cả nết. Đặc biệt ở chị có một điểm mà em rất quý mến, kính phục. Đó là tình thương của chị đối với người già. Bà cụ Tứ ở cách nhà em một khoảnh vườn. Bà sống đơn độc một thân một mình trong căn nhà nhỏ, không con cái, cháu chắt. Nghe đâu trước đây cụ cũng có gia đình, nhưng đã cướp mất ông lão và anh con trai duy nhất của bà. Từ đó cho đến giờ, bà vẫn sống thui thủi một mình. Cảm thông với số phận đơn chiếc của bà cụ, chị Phượng không ngày nào không đến thăm. Mỗi lần đến với bà cụ, chị thường rủ em cùng đi. Chị giúp bà quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo, cơm cháo cho bà mỗi khi bà bệnh. Không ruột rà máu mủ, không họ hàng thân thích, vậy mà chị Phượng chăm bà, thương yêu bà như bà nội, bà ngoại của mình. Điều đó thật đáng quý. Còn với em, chị coi em như đứa em ruột. Có cái gì ngon, cái gì đẹp, chị cũng chia phần cho em, và còn hướng dẫn thêm cho em học nữa.

Bố rất quý chị, coi chị như con gái của mình.

Viết về hàng xóm nhà em – Bài làm 3

Cạnh nhà em có bác hàng xóm tốt bụng tên là bác Tình. Nhà bác ở sát nhà em luôn, chỉ cách có một bức tường làm hàng rào thôi.

Bác Tình năm nay đã 49 tuổi, bác nhiều hơn bố em 7 tuổi. Dáng bác cao, lại dong dỏng gầy gầy nhưng nhìn bác rất khẻo mạnh và rắn chắc nữa. Mái tóc đen được cắt ngắn để lộ khuôn mặt hình chữ điền phúc hậu của bác. Đôi mắt đen nhánh lại rất sáng nhưng có in hằn nhiều vết chân chim bởi sự vất vả cực nhọc của một người nông dân. Mỗi khi bác ấy làm việc thì không ai có thể chê trách được, bác làm gì cũng rất nhanh nhẹn và tháo vát nữa. Em hay trèo tường sang nhà bác chơi với con trai bác, vì hai chúng em cùng tuổi, lại học cùng lớp nên chơi rất thân. Có hôm mải chơi, em quên cả giờ ăn cơm, bác đi làm về thấy vậy liền bảo em ở lại ăn cơm cùng luôn. Vì hai đứa học cùng lớp nên mỗi lần đi học em cũng được bác chở đi luôn, hôm trời nắngcũng như trời mưa bác đều đến đúng giờ để chở bọn em về.

Xem thêm:  Kể về một nghệ sĩ hài mà em yêu thích

Bác rất thương em, lại hay mua kẹo cho em nữa. Mọi người xung quanh đều quý bác ấy vì bác ấy vừa hiền lành lại vừa tốt bụng. Em coi bác ấy như một người bố thứ hai, có chuyện gì em cũng hay kể cho bác ấy nghe hết.

Viết về hàng xóm nhà em – Bài làm 4

Cách nhà tôi không xa là nhà anh Hoàng. Anh Hoàng học lớp 12 với tôi.

Tối nào, hai anh cũng học chung, khi thi ở nhà tôi, khi thì ở nhà anh. Ba mẹ anh chỉ có mỗi mình anh là con trai độc nhất. Nhiều người cho rằng những đứa con độc nhất thường nghịch ngợm khó bảo. Không biết lời nói đó đúng hay sai, riêng tôi thì tôi thấy không đúng. Anh Hoàng là một người mà tôi rất quý trọng. Cả mẹ tôi và ba tôi đều khen anh Hoàng ngoan, hiền, dễ thương. Nhiều lúc ba tôi thường nói với anh Trung tôi rằng: "Con làm bạn với Hoàng là ba yên tâm rồi. Gia đình nó cũng là một gia đình khá giả, vậy mà nó sống rất bình thường, không đua đòi lêu lổng, lại chăm học nữa. Con nên học ở Hoàng những đức tính ấy!". Những gì ba tôi nói về anh Hoàng, tôi đều khẳng định được cả. Chưa bao giờ tôi thấy anh cầm một điếu thuốc hay uống một li rượu. Anh đến nhà tôi thường là cầm những cuốn sách, tập vở để học, thinh thoảng mới rủ anh tôi đi dạo mát quanh vườn một lát, rồi cả hai anh lại ngồi vào bàn, cắm cúi học bài. Tuần nào, anh cũng mua cho tôi một cuốn "Khăn quàng đỏ" và dặn tôi đọc những mẩu chuyện trong đó để kể cho anh nghe.

Tôi quý mến anh Hoàng như anh Trung của tôi vậy.

Viết về hàng xóm nhà em – Bài làm 5

Nhà em mới chuyển tới khu căn hộ này 1 thôi nhưng trong khoảng ấy, em đã quen được rất nhiều bác hàng xóm dễ thương và tốt bụng. Nhưng có 1 người hàng xóm mà có lẽ sẽ khiến em nhớ mãi.

Bác ấy tên là Văn. Gọi là bác có lẽ không chuẩn vì " ông " đã hơn 70 tuổi rồi. Điều khiến em thấy thú vị ở ông không phải bản tính hiền lành đôn hậu mà là khuôn mặt của ông ấy. Ông có 1 gương mặt tròn, 2 gò má trũng lên và đội môi thì vẹo xuống. Mái tóc ông ở giữa thì cạo trọc, 2 bên tỉa cây tỉa lá tùm lum, nghe nói ông bảo đó là : Sùng Đạo. Chưa hết, ông còn sở hữu 2 chiếc răng mọc dài ra ngoài như răng thỏ. Thấn hình ông gầy còm nhom. Ai ai cũng sợ khi nhìn thấy ông nhưng ông rất tốt bụng, đặc biệt là cực kì thông minh và nhạy bén trong mọi tình huống. Em thường xuyên qua nhà hỏi han ông, chăm sóc cho ông và chơi với ông, từ khi nào, em đã ngỡ ông chính là người ông đã mất của mình. Ông cũng vậy, rất quí mến em. Em rát nhiều lần tâm sự với ông những chuyện riêng của mình và lần nào ông cũng cho em 1 lời khuyên chân thành và đúng đắn.

Em rất cảm phục và yêu mến ông, em sẽ mãi mãi là đứa cháu sủa ông nhé, ông ơi……

Viết về hàng xóm nhà em – Bài làm 6

Phía bên kia khu vườn nhà tôi là nhà bà Hợi. Bà là “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.

Bà có năm người con: bốn trai, một gái. Hai anh con trai và ông cụ đã hi sinh trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Hai người con còn lại của cụ đều đã có gia đình và đều ở trên tỉnh. Mấy lần anh con trai về rước bà lên ở chung, nhưng bà không đi. Bà nói ở dưới quê quen rồi, bà không đi đâu cả. Năm nay, bà đã ngoài sáu mươi rồi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, hoạt bát. Trong xóm, ai cũng quý mến, kính trọng bà. Bà thường hay sang nhà chơi với nội tôi. Hai bà rất quý nhau. Lần nào gặp tôi, bà cũng ôm tôi vào lòng, vuốt mái tóc dài quá vai của tôi mà nói: “Tối nay, sang ngủ với bà cho vui. Bà sẽ kể chuyện cổ tích cho cháu nghe và cả chuyện đánh Mĩ nữa. Cháu thích chuyện gì, bà kể chuyện đó!” Bà rất thương tôi. Có quà gì ngon mà chú Hòa, cô Hạnh gửi biếu bà, bà đều dành phần cho nội tôi và tôi. Trong xóm tôi, hễ có chuyện khúc mắc gì giữa xóm giềng với nhau, người ta thường nhờ bà đến hòa giải. Nội tôi thường nói: “Ở xóm này bà Hợi là trung tâm của sự đoàn kết, là chất kết dính mọi người lại với nhau trong tình làng nghĩa xóm”.

Bà Hợi của tôi là thế đó. Không chỉ riêng tôi kính trọng quý mến mà xóm làng ai cũng nể trọng bà.

Xem thêm:  Ôn tập truyện và kí

Post Comment